Translator: Củ khoai tây sexy
Vừa rồi vẫn còn trò chuyện trên với anh trên WeChat, lúc đi ăn cơm thì tình cờ gặp anh, có chút trùng hợp, Sơ Nịnh nghi ngờ nhìn anh.
Tần Hi bị cô nhìn nhưng vẻ mặt vô cùng bình tĩnh lại có chút thoả mãn, hài lòng.
Tề Thịnh và Thiệu Lâm vẫn ở đó, Sơ Nịnh khẽ cười, gật đầu, chào hỏi khách sáo tượng trưng: "Thật là trùng hợp, Tần tổng cũng ăn cơm ở đây sao?"
Đưa tay phải ra một cách lịch sự.
Tần Hi vẫn ngồi, không đứng dậy, ánh mắt rơi vào bàn tay đang duỗi thẳng của cô, nước da trắng nõn nà, ngón tay thon dài, móng tay tròn trịa được cắt tỉa gọn gàng, ánh lên màu hồng nhạt, đẹp như được chạm khắc tinh xảo.
Anh nắm chặt lại, vừa chạm vào cảm giác mềm mại liền truyền đến, giọng nói buông lỏng dễ chịu: "Bàn bạc chút việc tư."
Lòng bàn tay bị anh dùng ngón tay cà nhẹ, Sơ Nịnh bối rối, hai má nóng bừng lên, nhanh chóng bình tĩnh rút tay lại.
Đây là chiếc bàn dành cho sáu người với ghế sofa mềm mại và rộng rãi.
Lúc này, Tề Thịnh và Thiệu Lâm cùng ngồi bên cạnh cửa sổ, bên cạnh Tề Thịnh là Tần Hi
Sơ Nịnh ngồi xuống bên cạnh Thiệu Lâm, đối diện là Tần Hi.
Hai giây im lặng, Thiệu Lâm đưa thực đơn cho cô: "Biết cô không ăn cay nên chúng tôi toàn gọi món không ớt đó, cô xem lại xem có cần thêm hay bỏ món nào không?"
Sơ Nịnh nhìn lướt qua thực đơn rồi rót cho mình một ly nước: "Đủ rồi á, không cần gọi thêm đâu, nhiều quá lại ăn không hết."
Tần Hi cầm thực đơn lên, gọi thêm hai món Sơ Nịnh đều thích ăn.
Sơ Nịnh chột dạ cầm cốc uống cạn, vì sợ bị đồng nghiệp nhìn thấy.
Ở chung với một nhân vật lớn như Tần Hi, Tề Thịnh và Thiệu Lâm đều có chút cẩn trọng.
Anh thờ ơ và không nhiệt tình lắm, bầu không khí cũng dần dần lắng xuống.
Trong nhà hàng có rất nhiều người, đồ ăn có chút chậm chạp, điện thoại của Tần Hi đột nhiên rung lên vài cái.
"Mọi người cứ tự nhiên, tôi có điện thoại." Anh chào hỏi, cầm điện thoại di động đứng dậy đi ra ngoài.
Sau khi rời đi, Thiệu Lâm thở ra và nói với một giọng khó tin: "Thật sự trùng hợp, hồi trước tôi tìm Tần tổng để hẹn phỏng vấn, mỗi ngày đều ngồi xổm ở công ty anh ấy mà còn không nhìn thấy người. Thế mà bây giờ đến cả đi ăn trưa cũng có thể gặp được anh ấy."
Tề Thịnh: "Không phải anh ấy nói đến đây có chuyện riêng sao? Cẩn thận lời nói, không lại đắc tội với người khác."
Cảm thán một câu: "Tần tổng bề ngoài lạnh lùng nhưng tốt bụng thật, sẵn sàng ngồi chung bàn với chúng ta. Tớ cứ tưởng những người ở tầng lớp này sẽ có thói quen sạch sẽ, không bao giờ ngồi chung bàn với người khác. Chúng ta không quá thân quen anh ấy lắm, thế mà anh ấy vẫn cho chúng ta ngồi cùng."
Thiệu Lâm búng ngón tay, nhớ tới cái gì đó, đoán chừng: "Chúng ta đi theo Sơ Nịnh nên chắc hẳn anh ấy và Sơ Nịnh quên biết?"
Cô nhìn Sơ Nịnh bên cạnh, "Hồi trước cậu làm sao mà phỏng vấn được nhân vật lớn như Tần Hi thế?"
Sơ Nịnh: "Có lẽ vì anh ấy và tớ học chung trường cấp 3? Hoặc là do may mắn. Tớ không biết."
Thiệu Lâm nhìn cách trang trí của nhà hàng: "Nhà hàng này gần đây rất nổi tiếng đấy, may vừa mới khai trương nên có chiết khấu mà còn đi cùng nhân vật lớn như Tần Hi, nếu không chúng ta không ăn nổi bữa cơm này, món ăn trong thực đơn thật sự rất đắt."
Trong khi đang nói chuyện, Sơ Nịnh bị ai đó vỗ vai.
Cô quay đầu lại, nhìn thấy Thiệu Hâm Huy đang đứng sau lưng, trên mặt mang theo nụ cười tỏa nắng, ngạc nhiên nói: "Chị ơi, thật là trùng hợp!"
"Sao em lại ở đây?" Cô cũng hơi kinh ngạc, nhìn xung quanh "Em đi một mình à?
Thiệu Hâm Huy: "Em tìm bạn gần đây nên giờ vào đây ăn cơm, không nghĩ vô tình gặp chị ở đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!