Chương 37: (Vô Đề)

Translator: xJiangx

Ngày hôm sau, Sơ Nịnh quay lại công ty làm việc.

Trong văn phòng, đồng nghiệp Thiệu Lâm ở bàn bên cạnh nhoài người qua, tò mò hỏi: "Sơ Nịnh, sao bữa giờ cậu nghỉ phép lâu quá vậy?"

Sơ Nịnh cười: "Có chút việc riêng ấy mà."

Tề Thịnh trở về sau chuyến đi điều tra thị trường thì nhìn thấy hai người họ đang, anh lên tiếng chào hỏi: "Tôi vừa mới mua một hũ kẹo trong tiệm, ăn cũng khá ngon, hai người thử một miếng đi."

Vừa nói, anh vừa lấy một hộp kẹo ra khỏi túi rồi để ở giữa bàn làm việc của Sơ Nịnh và Thiệu Lâm.

Sơ Nịnh nhìn đống kẹo ấy, vẻ mặt thoáng đình trệ.

Thiệu Lâm cầm kẹo lên xem và thắc mắc: "Ơ, hãng này không phải sắp phá sản rồi mà, sao vẫn phát hành kẹo này nữa?"

Tề Thịnh cười: "Cô không cập nhật tình hình kịp à. Mấy tháng trước, tập đoàn Viễn Thương đã thu mua Vị Khả nên bây giờ cho ra mắt sản phẩm mới. Hiện tại, rất nhiều nơi đều đang quảng cáo cho nhãn hàng với khẩu hiệu là [Vị chanh tươi mát, vị chanh chân thành]."

cập nhật tình hình kịp – , có nghĩa là thiển cận, nông cạn, kiến thức hạn hẹp nhưng vì đưa thẳng những cụm trên vào thì nghe giống chửi nhau quá nên Jiang thay cho phù hợp hơn.

Vị chanh tươi mát, vị chanh chân thành – [, ], nghĩa thì không có gì khác, chỉ là trong bản raw, tác giả đã chơi chữ (2 chữ đầu ở mỗi cụm). Trong đó, (tươi mát) phát âm là qīngxīn, (chân thành) phát âm qīngxīn. Theo đó, tác giả đang sử dụng từ đồng nghĩa để tạo nên câu khẩu hiệu, nghe khá hay và có ý nghĩa.

Thiệu Lâm lấy một viên kẹo ra, tiếp tục thắc mắc: "Chỉ có kẹo chanh thôi à? Sao không làm thêm vị khác nữa nhỉ."

Cô bóc vỏ rồi ăn thử, vị kẹo chua chua ngọt ngọt. Cô vội vàng đưa miệng bình qua phía Sơ Nịnh: "Cậu mau thử một miếng đi này, ngon lắm luôn."

Sơ Nịnh lấy một viên ra, nhìn dòng chữ trên bao bì: [Chanh nhỏ, anh yêu em như cá voi hướng về biển cả, như chim lao về rừng, không thể trốn tránh cũng không thể chùn bước.]

Thiệu Lâm đột nhiên la lên: "Này, trên giấy gói cũng có chữ."

Cô chậm rãi đọc rõ hàng chữ, [Chanh nhỏ, anh nhớ em, không chỉ gói gọn trong đoạn "giấy ngắn tình dài" vào mùa mưa mà sẽ còn vương mãi trong quãng đời còn lại của anh.]

"Nghe giống như một câu chuyện tình ấy nhỉ." Thiệu Lâm thấy thú vị nên lấy thêm vài viên từ hũ kẹo. Cô phát hiện lời nhắn trên mỗi viên kẹo đều khác nhau, điểm chung duy nhất của chúng là đều được mở đầu bằng hai chữ: Chanh nhỏ

Cô tò mò hỏi Tề Thịnh: "Anh có nghĩ rằng sau những câu chữ này là một chuyện tình không?"

Tề Thịnh: "Chuyện tình giữa con người và tinh chất chanh à?"

"Sơ Nịnh, sao cậu không ăn đi, ngon lắm đấy." Thấy Sơ Nịnh đang ngơ ngác nhìn giấy gói kẹo, Thiệu Lâm đưa cho cô một viên khác.

Sơ Nịnh hoàn hồn, cô bình tĩnh bóc vỏ kẹo chanh ra ăn thử.

---Đọc FULL tại ---

Thiệu Lâm trả hũ kẹo lại cho Tề Thịnh: "Một lão già như anh mà vẫn ăn kẹo à, dạo này có chuyện vui hả?"

"Cái gì vậy trời. Tôi đi mua nước thì vô tình thấy được loại kẹo này, bao bì đẹp, trông khá đặc biệt nên mua về cho mọi người ăn thử." Tề Thịnh trả lời nhưng không nhận lại kẹo, "Hai người cứ ăn đi, tôi không thích ăn mấy thứ như này lắm."

Thiệu Lâm không khách sáo để kẹo lên bàn mình, chợt nghĩ ra điều gì điều đó, cô nhìn Sơ Nịnh: "Sơ Nịnh, biệt danh của cậu là Chanh Nhỏ đúng không? Vậy xin phép phỏng vấn một chút, không biết khi nhìn thấy những lời bày tỏ này, trong tiềm thức của cậu có phản ứng gì không? Cậu có cảm thấy đỏ mặt e thẹn, tim đập loạn xạ không? Những người không biết rõ có thể nghĩ rằng Tề Thịnh bày mấy cái này ra để tỏ tình với cậu đấy."

Vừa dứt lời, cô nàng lại la "Ui" rồi cầm hộp hộp kẹo lên: "Nếu là vậy thật thì tớ không dám ăn nữa đâu. Sơ Nịnh, của cậu nè."

Tề Thịnh thoáng đỏ mặt: "Tôi không làm vậy nhé. Thiệu Lâm, cô đừng có nói nhảm! Hơn nữa, tôi làm gì dũng cảm như vầy?"

Sơ Nịnh vén tóc ra sau tai: "Được rồi, đừng đùa nữa. Chiều nay quay chương trình nên bây giờ tớ phải xem lại kịch bản đã."

Khoảng giữa trưa có một chàng trai trẻ tuổi đứng tại cửa văn phòng với bó hoa trong tay. Cậu ấy hỏi gì đó với nhân viên ngồi gần cửa nhất rồi đi đến trước mặt Sơ Nịnh: "Xin chào, chị là Sơ Nịnh đúng không ạ?"

Sơ Nịnh đặt những câu hỏi cần phỏng vấn xuống bàn, ngờ vực gật đầu: "Đúng là tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!