Editor: Yu
Khuỷu tay Sơ Nịnh chống lên lồng ngực của Tần Hi, mặt cô nóng bừng, đỏ lựng lên.
Cũng may mà ánh sáng trong phòng yếu nên Tần Hi không nhìn thấy được.
Cô thử vùng vẫy một tí thì Tần Hi đột nhiên hô lên một tiếng đau, lông mày nhăn lại.
Sơ Nịnh đột nhiên nghĩ đến việc hai ngày trước anh vừa làm phẫu thuật viêm ruột thừa, không biết có phải bị cô đụng trúng vết mổ rồi hay không.
Cô vội vàng lo lắng: "Anh làm sao vậy, đau ở đâu sao? Có phải em chạm vào miệng vết thương của anh rồi không?"
Sơ Nịnh sợ lại làm anh nên trong thoáng chốc không dám nhúc nhích. Ngược lại Tần Hi lại không để ý, vòng tay ôm chặt eo của cô thêm một tí nữa: "Không phải là rất quan tâm tới tôi sao, em cứ như vậy có phải tốt hơn nhiều không."
Sơ Nịnh cúi trên người anh, trong chốc lát không có cách nào đổi tư Tần Hiế, xấu hổ mở miệng: "Ai quan tâm tới anh chứ, mau thả tôi ra."
"Không thả. Không phải em muốn nhìn tôi sao? Như này không phải nhìn rõ hơn hay sao?"
"Ai muốn nhìn anh chứ? Anh có thể đừng tự luyến như vậy được không?"
"Không nhìn tôi?" Lông mày Tần Hi khẽ nhích, cười như không cười: "Em tưởng tôi mù nên nãy không thấy sao?"
Nói xong, anh bỗng dưng xoay người đảo lộn vị trí hai người. Sơ Nịnh bị anh đặt ở dưới người.
Anh vừa mới tắm rửa xong, trên người mang theo mùi của nước hòa với hormone mãnh liệt của đàn ông. Trái tim của Sơ Nịnh cứ treo lơ lửng, cả người cứng ngắc không dám nhúc nhích.
Ánh trăng xuyên thấu qua khung cửa sổ rơi vào trong phòng. Cô lờ mờ nhìn sườn mặt sắc bén đẹp trai của Tần Hi, đường cong ở cằm bén nhọn, xuống tí nữa là yết hấu chầm chầm chuyển động.
Màu mắt giấu trong đêm tối, sâu thẳm và hun hút, nhìn không thấy đáy.
Gương mặt kia chậm rãi đưa sát tới cô, bờ môi dường như muốn chạm tới cô. Hơi thở của hai người vờn quanh nhau.
Một giây trước khi anh đặt môi lên thì Sơ Nịnh hoảng loạn nghiêng đầu qua, hai mắt nhắm nghiền: "Tần Hi, anh đang làm cái gì vậy? Đừng như thế có được không?"
Tần Hi dần dần tỉnh lại, nhìn cô gái đang nằm dưới người. Tình cảm sâu trong đáy mắt cuồn cuồn không ngừng, yết hầu lại chuyển động nhấp nhô lên xuống hai lần, khi cất giọng thì lại đặc biệt khàn: "Tôi làm gì? Không phải em muốn nhìn tôi sao? Tôi xích lại gần cho em ngắm không được sao?"
"Vậy bây giờ tôi không nhìn, anh mau buông tôi ra."
Tiếng cười Tần Hi lan ra, anh ngồi dậy, giọng điệu vừa bất đắc dĩ lại vừa cưng chiều: "Được, em nói sao cũng được."
Sơ Nịnh vội vàng ngồi dậy, bò lên giường, chui vào trong chăn, không dám nhúc nhích gì nữa.
Bình tĩnh một lúc lâu, nhịp tim của cô vẫn nhanh tới mức đáng sợ.
"Em nhanh đi ngủ đi." Tần Hi cất giọng nói ấm áp, nhìn vào bóng lưng của cô, thở dài, từ bộ chăn đệm dưới đất đứng dậy.
Anh mang giày đi ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn một mình Sơ Nịnh.
Sơ Nịnh xoay người lại, nhìn vào bộ chăn đêm rồi nhìn cánh cửa phòng đóng chặt. Không biết đêm hôm khuya khoắt anh ấy còn đi đâu nữa.
Chờ trong chốc lát không thấy anh quay về, ý thức Sơ Nịnh dần dần mơ hồ, trong chốc lát liền ngủ thiếp đi.
Hôm sau tỉnh lại, chăn đệm dưới đất đã được Tần Hi xếp dọn lại, không thấy bóng dáng người đâu.
Cô mở cửa phòng ra, ánh sáng bên ngoài chiếu lên mặt cô, bên tai vang vọng tiếng chim hót.
Ông Lương đánh Thái Cực Quyền ở trong sân, Sơ Nịnh cười chào hỏi: "Chào ông buổi sáng ạ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!