Editor: Milana
Nhân lúc bà Lương đi vào phòng bếp làm cơm, Sơ Nịnh kéo Tần Hi từ trong nhà đi ra, đứng ở chỗ khuất của mặt sau tòa nhà: "Sau anh lại ở đây?"
Tần Hi nhướn mày, cười nhìn cô: "Tại sao anh không thể ở đây?"
"Ý của anh là anh biết tại sao em ở chỗ này, còn…"
Sơ Nịnh cúi đầu nắm cành cây nhỏ trong tay, âm thanh càng lúc càng nhỏ: "Còn có thể đến sớm hơn cả em."
"Kiều Kế Hằng nói tất cả cho anh biết."
Sơ Nịnh quay lưng lại với Tần Hi, ngón tay trắng nõn cầm tờ giấy nhỏ, động tác cô hơi ngừng lại khi nghe thấy tiếng cành cây bị cô bẻ gãy, mi mắt hơi rũ xuống, hờ hững: "Ồ."
Tần Hi nhìn bóng lưng của cô, dừng lại một chút, kéo cô quay lại nhìn mình, trong mắt có chút đau xót: "Anh rất xin lỗi vì những lời mà bố anh nói với em nhưng ông ấy cũng vì muốn tốt cho anh, đó cũng không phải ý của anh. Em nên nói cho anh biết mọi việc, không nên thay anh lựa chọn."
Lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa lông mày cô, Tần Hi nói: "Em có nghĩ tới hay không lúc đó em đột nhiên đổi ý, anh sẽ có bao nhiêu khó chịu?"
Viền mắt Sơ Nịnh ửng hổng, bên trong còn có chút ánh nước, tầm mắt trở nên mơ hồ.
Cô cúi đầu, lông mi dày đã ướt: "Sau khi tách ra ở Starbucks em đã đổi ý muốn cùng anh ra nước ngoài nhưng không gọi được cho anh. Em còn chưa kịp bàn với bố mẹ việc xuất ngoại thì buổi tối hôm đó mẹ em xảy ra tai nạn xe cộ, qua đời ở trước mặt em. Em rất khó vượt qua được cơn ác mộng đó, lại một lần nữa gọi cho anh nhưng vẫn không được."
Tần Hi khiếp sợ nhìn cô: "Em gọi điện cho anh?"
Sơ Nịnh cố kìm nén tâm trạng, lúc này bị anh hỏi như thế nước mắt đột nhiên không ngăn lại được, từng giọt từng giọt rơi xuốn, trong lòng nổi lên oán giận, mạnh mẽ đẩy anh một cái: "Em gọi cho anh rất nhiều lần đều không được. Gửi tin nhắn anh cũng không trả lời."
Tần Hi bị cô đẩy cho lảo đảo, trong mắt tràn ngập tia máu, môi mỏng khẽ mở, anh khẽ chạm vào dây chuyền quả chanh, giọng nói khàn khàn: "Ngày đó, anh quay lại cửa Starbucks tìm dây chuyền, đi vào một cái cống thoát nước, không cẩn thận điện thoại bị rơi vào đó."
Lúc trước cô tuyệt tình như vậy căn bản làm cho Tần Hi không nghĩ tới sau đó cô sẽ gọi điện thoại cho mình.
Anh nhớ tới ngày đó lúc điện thoại bị rơi xuống còn vang lên một tiếng thông báo.
Khi đó trong lòng anh chỉ muốn tìm dây chuyền, căn bản không nghĩ tới sẽ có người gọi tới, đối với việc điện thoại bị rơi cũng không thèm để ý chút nào.
Bởi vì anh nghĩ như nào cũng không nghĩ đến là Sơ Nịnh.
Ngày đó khi điện thoại rơi xuống vang lên tiếng thông báo anh có thể nhặt lên nhưng lại lựa chọn không để ý.
Một ý nghĩ sai lầm chính là bảy năm xa cách.
Tự trách và ảo não cùng xông lên đầu, Tần Hi hận không thể đánh mình một cái.
Nhẹ nhàng giơ tay lên lau những giọt nước mắt cho cô: "Em không liên lạc được với anh sao không tìm Hàn Huân hoặc những bạn học khác?"
Sơ Nịnh sững sờ hai giây, lập tức khóc càng lớn hơn, nước mắt chảy xuống như mưa.
Tần Hi không nghĩ đến mình mới hỏi một câu mà cô đã có phản ứng lớn như vậy, nhất thời bị cô dọa sợ: "Đừng khóc, không nghe điện thoại là lỗi của anh, anh không có trách em."
Sơ Nịnh gạt tay anh ra: "Bây giờ anh nói có thể đi tìm Hàn Huân, lúc đó em đã khó khăn muốn chết, căn bản không nhớ ra được ô ô ô…"
Tần Hi: "…"
"Quên đi, đều là chuyện đã qua."
Anh đem người ôm vào trong lòng, nhẹ giọng dỗ dành cô: "Có thể đây là ý của ông trời đang muốn thử thách chúng ta. Sau này có chuyện gì chúng ta đều phải nói rõ ràng với nhau, anh cũng sẽ không bao giờ không nghe được thoại của em nữa, được không?"
Sơ Nịnh lau nước mắt, đẩy anh ra, nghiêng đầu nói: "Em còn chưa nói muốn làm hòa với anh."
Cô nghĩ đến bà Lương, có chút bất mãn: "Anh sao lại nói với bà anh là bạn trai em, em cũng chưa có đồng ý, da mặt anh cũng quá dày rồi đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!