Editor: Hà
Ở cửa vào hẻm Vụ Hoa, Tần Hi cầm ô, liên tục nhìn ra xa.
Thấy được bóng dáng quen thuộc, anh nhíu mày đi lại đón người.
---Đọc FULL tại ---
Sơ Nịnh không cầm ô, anh thuận thế đưa ô che cho cô: "Mắc mưa rồi chứ gì, quên xem dự báo thời tiết, may mà ở đây có bán ô nên anh mua một cái."
Tóc cô bị nước mưa xối ướt nhẹp, trên mặt cũng toàn là vệt nước, Tần Hi cười khổ, cũng có chút đau lòng: "Sao trông em nhếch nhác vậy, anh có gửi tin nhắn em không xem sao, không có ô thì gọi anh để anh đi đón em chứ."
Anh vươn tay muốn giúp cô lau nước mưa trên mặt, Sơ Nịnh lại nghiêng đầu tránh đi, tức giận nói: "Anh còn nói vậy được à, ban đầu em đã tính hôm nay sẽ không ra ngoài, nếu không thấy tin nhắn trên wechat của anh em chạy ra đây làm gì?"
Xong còn chỉ vào bộ đồ của mình mà oán trách: "Anh xem này, ướt hết rồi!"
"Em xem em có vô lý không?" Tần Hi nhéo khóe miệng cô như phạt lỗi, chạm nhẹ vào chóp mũi cô, anh nói: "Hôm qua em nói muốn đi đu quay, còn một mực đòi sáng sớm hôm nay đi xem mặt trời mọc, giờ em nói hôm nay không tính đi ra ngoài là sao đây? Muốn cho anh leo cây à?"
Sơ Nịnh cau mày xoa xoa chỗ khóe miệng mới bị anh nhéo: "Anh đừng có chạm vào em, có biết câu nam nữ thụ thụ bất thân không hả? Hai chúng ta hiện tại chả có quan hệ gì cả."
Nụ cười của Tần Hi nhạt đi, vẻ mặt tăng thêm phần nghiêm túc: "Ý là sao?"
Anh nhìn bộ đồ cô mặc, áo sơ mi quần jean.
Tối hôm qua cô nói muốn mặc đồ đôi với anh, hôm nay lại không mặc.
Sự bất an bỗng chốc trỗi dậy, Tần Hi nắm lấy cổ tay cô, không hỏi gì hết, nói thẳng vào ý chính: "Tuy rằng trời mưa không xem được mặt trời mọc, nhưng cũng đã tới rồi, vẫn phải đi đu quay chứ? Trước hết chúng ta đi mua vé."
Sơ Nịnh vùng vẫy, đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng anh: "Anh quên lý do hai chúng ta quen nhau là gì rồi sao?"
Tấm lưng của Tần Hi căng cứng một cách rõ ràng, quay đầu lại, im lặng nhìn cô.
Sơ Nịnh thở dài: "Chắc do dạo này học tập căng thẳng, kệ đi, để em nhắc lại cho anh nhớ nhỉ?"
Cô ngước, lên đón lấy ánh mắt của anh, bình tĩnh mở lời: "Trong hiệp ước có ghi rõ ràng, tôi giúp cậu học bù, cậu giúp tôi cản mấy tên muốn tiếp cận tôi, sau khi thi đại học xong sẽ chia tay, quan hệ của hai chúng ta bây giờ không còn là người yêu nữa."
---Đọc FULL tại ---
Cô rút cổ tay ra khỏi tay anh, cúi đầu, giọng điệu khó chịu: "Cậu nắm chặt thế làm gì? Bị cậu nắm đỏ hết lên rồi."
Ngay sau đó Sơ Nịnh cảm giác được chiếc ô che trên đầu mình rơi xuống đất.
Từng hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống đỉnh đầu, xung quanh là màn mưa trắng xóa, tầm mắt cũng mờ đi.
Tần Hi nhìn xuống cô: "Tối hôm qua em không có nói như vậy."
Sơ Nịnh bất đắc dĩ thở dài: "Hôm qua là ngày cuối thi đại học mà, tôi phải làm tròn trách nhiệm chứ, từ trước tới nay tôi luôn là người tận chức tận trách, cũng đâu phải cậu không biết. Chỉ là không ngờ chuyện tối hôm qua cậu còn tin là thật, sáng sớm vẫn theo lời hẹn đến hẻm Vụ Hoa, tôi cũng bất ngờ lắm đấy."
"Sơ Nịnh." Mí mắt Tần Hi cụp xuống, cắn chặt lấy hàm dưới, gằn từng chữ một: "Hôm nay không phải Cá tháng tư, trò đùa của em không vui chút nào đâu."
Anh đưa tay qua vén tóc cô ra sau tai: "Hôm nay trời mưa không xem được mặt trời mọc, không ngồi đu quay, chúng ta đi thủy cung được chứ? Hôm qua chẳng phải em nói muốn đi sao?"
Cô gõ nhẹ mũi chân, cánh tay ôm lấy cổ anh, nhíu mày nở nụ cười, trong đôi ngươi đen láy là vẻ không tin nổi: "Đại thiếu gia, cậu yêu tôi thật rồi sao?"
Xung quanh đột nhiên yên tĩnh, bên tai chỉ còn âm thanh tí tách của cơn mưa.
Không biết đã qua bao lâu, anh trả lời: "Đúng vậy."
Tần Hi nhìn cô, trong đôi mắt hoa đào là sự ôn nhu, khóe mắt đỏ lên, giọng anh khàn khàn: "Anh thật sự yêu em, không muốn chia tay, được không em?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!