Chương 33: (Vô Đề)

Editor: Nmeii203

Kiều Kế Hằng không lên tiếng, Tần Hi lại hỏi: "Tại sao anh biết chuyện của cô ấy?"

Kiều Kế Hằng ngắm nghía một chiếc ly ngọc trong tay, dừng lại một chút, mới nói: "Trước kia không phải Sơ Nịnh đã nói như vậy sao? Trì Diên giới thiệu nên chúng tôi với nhau nên mới quen biết."

"Tại sao Trì Diên lại giới thiệu hai người với nhau?" Tần Hi cảnh giác nhìn anh, trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không bất thường: "Hai người rất thân?"

Loại sự tình này anh cũng không biết, Kiều Kế Hằng cùng Sơ Nịnh tại sao lại có giao tình, dựa vào cái gì mà anh không biết?

Một câu trả lời dường như hiện ra trong đầu anh, rất hỗn loạn như bị xáo trộn bởi một cái gì đó và nó nhất thời không được rõ ràng.

Sắc mặt anh tuấn u ám, nhìn Kiều Kế Hằng bằng ánh mắt ngưng trọng: "Anh thích cô ấy?"

Kiều Kế Hằng mới vừa nhấp một ngụm rượu liền bị sặc ho hai tiếng.

Mạch não của Tần Hi hôm nay khiến anh kinh ngạc không nhỏ, xem ra ghen tuông không chỉ có thể làm cho người ta điên cuồng, mà còn có thể khiến con người ta — giảm bớt trí thông minh!

Kiều Kế Hằng nhướng mày cười nói: "Cậu đoán xem?"

"…….."

Sơ Nịnh nói chuyện trong nhà cho Kiều Kế Hằng, nhưng cô ấy lại giấu giếm anh. Tần Hi cảm nhận được mối nguy hiểm, ghen tuông ngày càng tăng, vẻ mặt càng thêm trầm xuống, "Hai người không hợp nhau."

Kiều Kế Hằng mỉm cười: "Với ai thì hợp? Với cậu?"

Tần Hi vẻ mặt lạnh lùng không tiếp lời.

"Đi tìm em ấy đi." Kiều Kế Hằng không trêu chọc anh nữa, vỗ vỗ vai Tần Hi, vẻ mặt nghiêm túc, "Mấy năm nay em ấy ở một mình, mong cậu có thể giúp em ấy."

——

Khi màn đêm buông xuống, đèn bật sáng.

Một chiếc xe buýt đang đi trên đường cao tốc, Sơ Nịnh đang ngồi ở hàng thứ hai bên cạnh cửa sổ đếm ngược từ cuối lên, cô nghiêng người nhìn về phía ánh đèn của những ngôi làng vô danh phía xa, ánh mắt mông lung và xa xăm.

Xe dừng ở khu dịch vụ, từng người lần lượt xuống xe đi ăn.

Một người cô ngồi bên cạnh Sơ Nịnh đứng dậy, nhìn cô: "Cô bé, tôi nghĩ cô ngồi một ngày rồi, buổi trưa chưa ăn gì. Cô xuống ăn một chút đi."

Sơ Nịnh hoàn hồn, nở nụ cười: "Không cần đâu ạ, bác gái cứ đi trước đi."

Bác gái nhìn cô thở dài, lấy trong túi ra một thùng mì gói rồi cùng mọi người bước xuống xe.

Sơ Nịnh là người duy nhất còn lại bên trong, trong xe yên tĩnh trở lại đèn đường đã tắt, xung quanh tối om, chỉ có khu dịch vụ bên ngoài là sáng đèn.

Trong xe trống không đột nhiên có chút lạnh, Sơ Nịnh bất giác quấn chặt áo khoác.

Tạm thời quyết định ra ngoài đi dạo, cô cũng không chuẩn bị trước cái gì, còn không có mang theo hành lý, cả người thoải mái.

Đã một ngày trôi qua kể từ khi cô ra ngoài, cô lấy điện thoại trong túi ra, chần chừ một lúc rồi mới bật máy lên.

Vô số cuộc gọi nhỡ hiện lên, nhiều nhất là Tần Hi, còn có Kiều Bang Quốc, Kiều Kế Hằng, Trì Diên và những người khác.

Trên WeChat hiện lên một tin nhắn của Tần Hi: [ Em đang ở đâu, chúng ta nói chuyện được không? ]

Sơ Nịnh nhìn chằm chằm tin nhắn một hồi, sau đó bấm vào ô nhập chữ, trước khi cô gõ chữ, Tần Hi dường như cảm nhận được gì đó, đột nhiên gọi tới WeChat.

Sơ Nịnh sửng sốt một chút, nhìn chằm chằm nút trả lời, đầu ngón tay lơ lửng phía trên nút xanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!