Translator: Củ khoai tây sexy
Tần Hi nhớ lại những ngày anh vừa trở về Trung Quốc, anh vì trách cô tàn nhẫn nên luôn nói lời bất mãn, cay nghiệt.
Anh luôn cảm thấy mình là người chịu uỷ khuất, nhưng anh chưa bao giờ biết rằng Sơ Nịnh đã từng bị tổn thương như thế này.
Bố anh đã nói điều đó với cô và gây áp lực lên cô mà khi đó cô cũng mới chỉ 17, 18 tuổi
---Đọc FULL tại ---
Đôi mắt Tần Hi càng lúc càng đỏ, vò nát tờ giấy trong tay, trên mu bàn tay nổi rõ gân xanh.
Anh tiếp tục gọi điện cho Sơ Nịnh nhưng điện thoại vẫn luôn bị tắt.
Đưa tay lau vội giọt nước mắ nơi khoé mi, anh đặt tờ giấy xét nghiệm trở lại chỗ cũ, nhanh chóng chạy xuống tầng.
Thư ký Giang đợi ở phòng khách, chào hỏi: "Tần tổng, cô Sơ không có ở đây?"
Tần Hi đi thẳng ra ngoài: "Đi chỗ cô ấy làm việc xem như thế nào."
Thư ký Giang nhìn áo bệnh nhân mà Tần Hi vẫn đang mặc, nói: "Tần tổng, tôi có số điện thoại của nhóm chương trình lần trước, tôi sẽ gọi điện hỏi đồng nghiệp của cô Sơ Nịnh xem như thế nào. Anh vẫn nên ở lại đây. Tin tức về chuyện hồi trước đang không tốt lắm."
Tần Hi đặt tay lên nắm cửa, nghe lời thư ký Giang nói thì dừng lại, chờ anh ta gọi điện.
Chị Hồng từng đích thân gọi điện thoại cho Thư ký Giang để hẹn gặp Tần Hi.
Thư ký Giang tìm thấy số và bấm gọi.
Sau vài câu chào hỏi, Thư ký Giang đi thẳng vào chủ đề: "Chị Hồng, chuyện là như thế này. Những cuộc phỏng vấn trước đây với Tần tổng đều do cô Sơ làm. Hôm nay, Tần tổng mới có thời gian nghiên cứu và phỏng vấn. Liệu cô Sơ có thể dành chút thời gian ghé qua đây không?"
Chị Hồng rõ ràng rất vui vì tin này nói, "Sơ Nịnh đã xin nghỉ phép và hiện không ở trong nhóm chuyên mục. Tôi có thể sắp xếp cho người khác đến đó không?"
Thư ký Giang nhìn thoáng qua đôi mày cau có của Tần Hi, nói: "Chúng tôi vẫn nghĩ cô Sơ tới đây thì tốt hơn. Xin hỏi cô ấy đã nghỉ phép bao lâu rồi, và chị có biết cô ấy đi đâu không?"
Chị Hồng: "Cô ấy đã đi nghỉ hai tuần và nói rằng cô ấy muốn rời Trường Hoàn một khoảng thời gian."
Tần Hi cầm điện thoại di động của thư ký Giang, vẻ mặt bình tĩnh: "Cô ấy xin nghỉ khi nào?"
Chị Hồng khựng lại: "Anh là…?"
Thư ký Giang giải thích: "Đây là Tần tổng, cô Sơ xin phép với cô khi nào vậy?"
Chị Hồng: "Vừa mới."
Tần Hi: "Cô ấy không nói muốn rời Trường Hoàn để đi đâu sao?"
---Đọc FULL tại ---
"Không." Chị Hồng đợi một lúc cũng không có phản hồi, nói: "Tần tổng, hôm nay nếu có thời gian, tôi sẽ sắp xếp cho những người khác trong nhóm chuyên mục qua phỏng vấn. Anh nghĩ có ổn không? "
Tần Hi phớt lờ cô, trực tiếp cắt đứt điện thoại, nói với thư ký Giang: "Kiểm tra lại sân bay, ga tàu cao tốc, ga xe lửa, bến xe xem cô ấy đã đi đâu rồi."
——
Bầu trời buổi tối giống như được tô màu nước, toàn bộ thành phố mơ màng, ánh đèn neon đủ màu dần dần sáng lên, huyễn hoặc, hào nhoáng, náo nhiệt.
Trong góc quán bar ồn ào ở trung tâm thành phố, Tần Hi cô đơn ngồi đó, ủ rũ uống rượu, tất cả hoan lạc ngoài kia đều không liên quan đến anh.
Tất cả các nhà ga hầu như đều có thông tin mua vé của Sơ Nịnh, anh đã tìm kiếm cô cả ngày ở Trường Hoàn, nhưng hoàn toàn không thấy cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!