Chương 31: (Vô Đề)

Editor: Kỳ Giản Niệm

Sơ Nịnh hơi nghiêng đầu, tránh khỏi sự đụng chạm từ đầu ngón tay của anh. 

Cô cảm nhận được ngón tay anh đang lướt nhẹ qua gáy mình khiến nhịp tim mình dần tăng tốc. Cô vội đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi của mình: "Tôi tự làm cũng được."

Cô lấy sợi dây từ tay anh rồi buộc mái tóc dài của mình lên.

---Đọc FULL tại ---

Cô nhìn chiếc hộp trang sức trên đầu giường, lặng người một chút rồi cầm nó lên.

Vừa mở nắp hộp ra, sợi dây chuyền có hình quả chanh mà cô tặng Tần Hi lúc trước bỗng nằm ngay trước mắt.

Sơ Nịnh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh: "Sợi dây chuyền này không phải…"

Vào cái hôm mà hai người chính thức chia tay, cô đã tận mắt chứng kiến anh giựt chiếc vòng từ trên cổ mình xuống. Ngày hôm đó mưa đổ rất lớn, từng dòng mưa chảy đã cuốn theo sợi dây chuyền trôi thẳng xuống cống.

Tần Hi cười khổ: "Tôi vốn đã hạ quyết tâm không quay đầu lại nữa nhưng đáng tiếc thay, tôi làm không được nên lại đi tìm nó về."

Hôm ấy, anh đã phải khoan tay xuống miệng cống tìm kiếm tận 4 tiếng đồng hồ, từ lúc chạng vạng đến tận khi trời đã tối mịch.

Nếu ống này không có thì anh sẽ nương theo dòng nước chảy để tiếp tục tìm kiếm ở ống cống tiếp theo.

May mắn thay, giữa những vũng bùn nhầy nhụa, anh đã tìm lại được chiếc vòng cổ từ trong khe nứt của một hòn đá.

Trời mưa hôm ấy vô cùng nặng hạt, dòng nước chảy xiết. Anh không cần kể Sơ Nịnh cũng có thể tưởng tượng được, tưởng tượng đến cái cảnh anh phải mò tìm một sợi dây chuyền không hề nổi bật giữa cả hầm cống, có lẽ đã tốn rất nhiều công sức.

Mi mắt cô khẽ run rẩy, môi dưới bặm lại, chậm rãi lên tiếng: "Nó cũng chỉ là một sợi dây chuyền bình thường thôi mà, chẳng đáng bao tiền cả, anh cần gì phải làm vậy chứ?"

"Trong mắt em, đây là một sợi dây chuyền bình thường nhưng trong lòng tôi lại không phải vậy." Anh lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt đào hoa sâu hun hút, con ngươi đen láy và long lanh như một viên cẩm thạch đen. 

*Cẩm thạch đen – (hay còn gọi là Dark Jade)

Sơ Nịnh tránh né ánh mắt của anh, cầm thức ăn trên tủ đầu giường đứng dậy: "Tôi ra ngoài nhé, anh cứ nghỉ ngơi cho tốt đi."

*Tủ đầu giường – : Trong raw thì tác giả viết là bàn đầu giường, tuy nhiên, trước giờ Jiang toàn dùng tủ đầu giường hoặc tab đầu giường chứ chưa nói bàn đầu giường bao giờ nên bỏ vô thì thấy nó hơi ngang ngược:*)) Nếu beta thấy "bàn đầu giường" thuận miệng thì cứ thay lại giùm Jiang nhé.

Sau khi đóng cửa phòng lại, Sơ Nịnh ngồi một mình trên ghế sô pha trong phòng khách; trong phút chốc, cô mất đi hứng thú thưởng thức món bún bò đang được đặt trên bàn trà.

*Bún bò – : Jiang tra trên mạng thì rất nhiều nguồn dịch là phở bò, tuy vậy, hình ảnh của món lại không giống "phở" bên mình lắm và cách nấu món này (theo baidu) cũng không giống cách người Việt Nam mình nấu phở nên Jiang dịch là bún bò. 

Cô tháo dây buộc tóc xuống, đặt vào lòng bàn tay.

---Đọc FULL tại ---

Nó được kết nên bởi vô số những nút thắt và được tô điểm bằng một vài hạt nhỏ.

*Sợi dây mà chị gái miêu tả là gọi là .

Sợi dây này có lẽ thường xuyên được người khác sử dụng, trông kiểu dáng khá lỗi thời, lông trên dây cũng đã xù lên vài sợi.

Hồi đó, cách thắt dây này rất phổ biến trong lớp. Vì muốn thắt được một chiếc vòng hoàn hảo nên, vào kì nghỉ đông, Sơ Nịnh đã tự giam mình trong phòng ngủ mấy ngày liền để thắt rất nhiều dây. Cuối cùng cô cũng thắt được hai chiếc trông khá tinh xảo, buộc vào hộp trang sức.

Tính cảm ban đầu mặn nồng bao nhiều thì lúc chia tay đau khổ bấy nhiêu.

Nhưng cũng rất nhiều năm trôi qua rồi, Sơ Nịnh không còn muốn hồi tưởng lại nữa.

Cô nhìn về hướng phòng bệnh, cất chiếc vòng trên tay đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!