Editor: Yu
Mái tóc dài của Sơ Nịnh rủ xuống hai bên, thỉnh thoảng che mắt cô làm cô ăn không thoải mái.
Vén sợi tóc xõa xuống ra sau tai, đuôi tóc theo động tác của cô lại lộn xộn như cũ, ăn không cẩn thận thì sẽ dính vào miệng.
Tới cuối cùng, cô đành phải tay trái giữ tóc ở xương quai xanh rồi ăn từ từ.
Tần Hi nhìn qua, câm nín phát biểu: "Sao em không lấy dây buộc lại?"
Sơ Nịnh liếc anh, tức giận mở miệng: "Tôi không cầm dây buộc tóc."
Tần Hi im lặng một lát, nói: "Trong áo khoác trên người em có một cái hộp, lấy ra đi."
Sơ Nịnh lúc này mới nhớ ra trên người cô đang mặc áo khoác của Tần Hi. Là của thư kí Giang cầm tới.
Lúc nãy anh ấy gọi điện, quả thật cô có nghe được cái hộp gì gì đấy.
Cô nghi ngờ sờ tay vào túi áo khoác. Quả nhiên trong đó có một chiếc hộp nhỏ hình chữ nhật được làm thủ công rất tinh xảo.
Thế mà là một hộp trang sức được chế tác tinh tế. Hoa văn tròn màu đen in lên, bốn góc được trang trí thủ công bằng các đường dây mảnh nhỏ màu đen.
Nhìn chiếc món đồ quen thuộc, nét mặt Sơ Nịnh hơi dừng lại, trong mắt cô lóe lên sự phức tạp.
Còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì Tần Hi đã cầm sợi dây màu đen xuống, nhìn về phía cô: "Em xoay người sang chỗ khác đi."
Sơ Nịnh vẫn chưa thoát khỏi cảm giác ngạc nhiên, theo bản năng xoay đi, môi mỏng khẽ nhấp.
---Đọc FULL tại ---
Hộp trang sức này là hồi trước cô tặng cho Tần Hi, bên trong có sợi dây chuyền này, là kiểu tình nhân với cái của cô.
Trong thoáng chốc, dường như nhớ lại hồi ức đã lâu không nhớ lại.
Ngày 14 tháng 2 năm đó, Lễ tình nhân trùng vào mùng 6 Tết Nguyên Đán, một ngày trước khi tựu trường.
Cô và Tần Hi hẹn nhau ở cái đình giữa hồ trong trong công viên để học bù.
Sáng hôm ấy Sơ Nịnh dậy trễ, cô ăn sáng xong đi tới thì thấy Tần Hi đã ngồi chờ ở chỗ đó hơn nửa tiếng. Anh vừa nhìn thấy cô đã lèm bèm: "Em mà tới chậm thêm tí nữa thì anh thành Hòn Vọng Thê luôn rồi đấy."
Sơ Nịnh cười cứng đờ, ngượng ngùng giận anh: "Anh nói cái gì đấy?"
Tần Hi nhíu mày style lưu manh, nhếch môi nói: "Anh ngồi đây ngóng trông em, ngồi một hồi lạnh cóng như tảng đá thì không phải là Hòn Vọng Thê hả?"
Nói xong anh làm tư thế như bức tượng, duỗi tay mình ra, biểu cảm gương mặt rất phong phú: "Sơ Nịnh, Sơ Nịnh, đừng có bỏ lại anh! Anh phải đông thành tượng đá!"
Sơ Nịnh bật cười, vốn là lạnh cóng tới mức gò mà nóng rực thì cắn môi dưới rồi chậm rãi nói: "Anh là đang chờ người thầy tới dạy bù cho anh nên là anh có biến thành tảng đá cũng phải là Hòn Vọng Sư."
Tần Hi ôm người vào trong lòng ngực, đóng vai đáng thương: "Cô Sơ Nịnh ơi, học trò của cô sắp đông cứng rồi, phải đền bù sao ạ?"
Sơ Nịnh tức giận, cười giận hờn với anh: "Ai bảo anh mặc mỏng như vậy, đáng đời!"
Cô lại vui vẻ nhìn bản thân mặc áo lông dài đến gối: "Anh xem em dự đoán trước, không lạnh tí nào. Vừa nãy chạy một mạch tới đây nhưng giờ vẫn còn ấm nè."
"Vậy em giúp anh ủ ấm với." Anh da mặt dày kéo khóa áo lông của cô ra, nhét tay vào bên trong, bàn tay đặt ở eo của cô, khóe môi giật nhẹ, kề vào bên tai cô nói nhỏ: "Chỗ này cũng không tệ, ấm lắm."
Sơ Nịnh đánh tay anh ra, lại kéo khóa áo lên, nghiêm túc đàng hoàng nói: "Hôm nay cô giáo phải dạy anh học, anh đừng có được nước lấn tới em."
Nói xong cô đi tới bàn đá ngồi, lôi mấy bộ đề từ trong túi ra: "Anh xem mấy bài của anh đi, có mấy câu em nói với anh rồi mà anh vẫn còn làm sai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!