Chương 3: (Vô Đề)

Editor: Kỳ Giản Niệm

Bị ép ngồi ở ghế phụ, Sơ Nịnh bất đắc dĩ nhìn về phía Tần Hi: "Anh làm cái gì vậy?"

Khoảng cách trong xe rất gần, nhờ ánh đèn trong xe, Sơ Nịnh lần đầu tiên nhìn rõ anh sau thời gian dài xa cách.

Anh thay đổi rất nhiều, ngũ quan so với trước kia lộ vẻ cứng rắn, đường nét lông mày sâu hơn, đuôi mắt thanh mảnh cong nhẹ, khóe mắt đỏ hồng, dáng vẻ chưa tỉnh ngủ.

Anh vừa mới về nước, chưa quen với múi giờ Trung Quốc, sáng sớm lại đến cao trung diễn thuyết, đoán chừng anh vẫn chưa nghỉ ngơi đầy đủ.

"Không muốn nói gì với tôi sao?" Thanh âm của anh trầm thấp, lộ ra phần ủ rũ cùng mệt mỏi nồng đậm.

Bị anh lẳng lặng nhìn chằm chằm, Sơ Nịnh cũng bắt đầu bình tĩnh lại, trầm mặc một lát, cứng đờ nói: "Đã lâu không gặp."

"…"

Bầu không khí yên tĩnh có chút khó xử.

Tẻ nhạt.

Tần Hi lại lên cơn nghiện thuốc, anh lấy từ trong túi ra hộp thuốc lá, rút một cây ra, lại móc ra cái bật lửa châm thuốc.

Sơ Nịnh ngửi thấy mùi khói thuốc, nhịn không được ho khan hai tiếng.

Dư quang Tần Hi liếc cô một cái, hạ cửa sổ xe xuống, cánh tay cầm điếu thuốc đưa ra bên ngoài, ngón tay trỏ búng nhẹ, phủi đi tàn thuốc.

Gió thổi vào khoang xe, mùi khói nồng đậm dần dần tản đi.

Anh lại yên lặng hút thêm hai hơi, quay đầu nhìn ra ngoài.

Cảm giác nóng nảy không tên vừa rồi bị anh đè xuống, tay vân vê mẩu thuốc lá, liếc mắt nhìn cô: "Hôm nay thấy tôi, em chạy cái gì?"

"Có sao?" Sơ Nịnh kinh ngạc giương mắt lên, giống như không tin có chuyện như vậy, cô bịa ra một lý do, mặt không đổi sắc. "Chắc do khoảng thời gian dài không gặp mặt nên tôi không nhận ra."

Cô trời sinh có khuôn mặt thuần khiết, đôi mắt trong veo thanh tịnh như thấy đáy, tựa hồ sinh ra không phải để lừa gạt, không thể làm tổn thương người khác. Nhưng năm đó đã đâm vào tim anh một nhát dao, cũng là khuôn mặt này.

Khi đó, anh hận không thể bóp chết cô.

"Vừa rồi thì sao?" Anh tiếp tục hỏi, "Em chạy cái gì?"

"Trời tối quá, tôi không nhận ra anh, tưởng rằng anh là người xấu, đương nhiên phải chạy."

"Thật sao?" Tần Hi ngả người ra phía sau, trong mắt anh là thân hình nhỏ nhắn của cô, khóe môi anh khẽ giật. "Tôi còn tưởng rằng, em có tật giật mình."

Ngón tay đặt trên gối của Sơ Nịnh cứng đờ một giây, cô dùng đầu ngón tay cào váy, bình tĩnh nhìn anh: "Giật mình cái gì?"

"Năm đó em là người nói chia tay trước." Tần Hi vuốt ve cái bật lửa trong tay, anh nhìn chăm chú ánh lửa vừa bùng lên, chiếu sáng gương mặt cô, cặp mắt của anh như muốn nhìn thấu cô. "Có lẽ hiện tại tình cũ khó quên, cũng là em."

Sơ Nịnh cách ngọn lửa nhìn anh, không nói lời nào.

Tần Hi nhíu mày: "Thừa nhận sao?"

Một trận gió thổi tới, ngọn lửa từ chiếc bật lửa vụt tắt, khoang xe ảm đạm mấy phần.

Sơ Nịnh mở miệng: "Không có."

Cô rụt người về phía sau, nghe được anh hỏi: "Vậy hôm nay em đến trường học làm gì? Không nghĩ tới em còn lưu luyến chuyện cũ?"

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!