Edior: Milana
Sơ Nịnh về đến nhà thì Tần Hi đã về rồi, không hiểu sao anh làm ông chủ mà lại có thể nhàn hạ như vậy, còn có thể tan làm đúng giờ cơm tối.
Anh đang bận rộn ở trong phòng bếp, nhìn thấy Sơ Nịnh mở miệng: "Hôm nay em về sớm vậy, đợi một lát nữa là có cơm rồi."
Sơ Nịnh không lên tiếng, đổi giày đi vào đứng ở trước quầy bar trong phòng bếp.
Trên người Tần Hi đeo tạp dề, tay vẫn đang đánh trứng gà, thấy cô không nói gì anh mới nghi ngờ nhìn sang: "Làm sao vậy? Nếu em đói bụng thì trong tủ lạnh có ít thức ăn nhẹ, ăn lót dạ trước đi."
Sơ Nịnh đã chuẩn bị vô số câu để hỏi, thậm chí đã nghĩ đến cảnh cầm chổi lau nhà đuổi anh ra ngoài. Nhưng lúc này nhìn thấy bóng lưng anh bận rộn như vậy, môi mỏng khẽ động, tất cả lời nói đều nghẹn ở trong cổ họng, một chữ cũng không nói ra.
Yên lặng một chút cô hỏi: "Bình thường anh đều không bận sao, làm sao mỗi ngày đều có thể trở về nấu cơm?"
"Bận."
Dầu trong chảo đã đủ, Tần Hi đổ trứng vào rán, giọng nói mang theo chút lưu manh: Dù bận thế nào cũng không thể không ăn cơm, sau khi ăn xong rồi làm cũng được. Không phải nấu cơm, làm việc nhà đều viết trong hợp đồng sao, tôi cũng không là trái với hợp đồng?"
Sơ Nịnh nhìn trứng gà vàng óng trong chảo: "Hôm nay tôi gặp Trì Diên, cô ấy nói tôi béo."
"Có sao?"
Tần Hi quét mắt nhìn về phía cô, xì khẽ: "Khuôn mặt của em chỉ bé bằng lòng bàn tay, cũng không có mấy lạng thịt, làm sao cô ấy thấy em béo vậy?"
Sơ Nịnh đi tới đứng trước mặt ngửa đầu lên nhìn anh: "Không có sao?"
Tần Hi ngừng lại, hô hấp nhẹ đi mấy phần: "Em đứng gần tôi như vậy làm gì?"
"Tôi đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, còn có chút nghi hoặc."
"Cái gì?"
"Anh nói anh bị ôm nhầm, anh không phải con ruột của bố mẹ thế nhưng trước đây tôi từng thấy cháu trai của anh, cậu bé rất giống anh. Không lẽ, chị anh cũng bị ôm nhầm, chị em hai người là chị em ruột đều không phải con cháu nhà họ Tần sap?"
Tần Hi nhìn thấy trứng rán có chút quá lửa nên nhanh chóng tắt bếp: "Em nhìn xem, ôm với chả nhầm cái gì chứ, trứng đều cháy rồi."
"Anh đừng nói sang chuyện khác."
"…"
Tần Hi đứng cách xa chảo ra một chút, đang suy nghĩ xem làm sao trả lời vấn đề này thì bỗng nhiên Sơ Nịnh mở miệng: "Anh sắp xếp sự cố đó rồi sống ở đây với tôi là muốn theo đuổi tôi sao?"
Tần Hi bị hỏi thì cứng ngắc trong chốc lát, rủ mắt nhìn cô: "Làm sao em biết…"
Điện thoại trong túi anh vang lên, lấy ra mở máy nhìn thấy Hàn Huân gửi một tin Wechat đến: [Anh Hi, tôi không phải cố ý, tôi cũng không biết đối tượng xem mắt hôm nay của mình là Sơ Nịnh, tôi mới chỉ nhanh miệng nói một ít, thật sự là không cố ý ORZ]
(ORZ: là hối hận, bi phẫn, vô vọng, ngoài ra còn thêm ý nữa là thất tình)
Tần Hi: "…"
Nhớ tới mấy ngày trước Sơ Nịnh uống sau, Tần Hi bôi son của cô lên người rồi nói là cô làm việc này. Hơn nữa hôm nay cô lại biết được chuyện này, cuối cùng cũng đã rõ ràng.
Cô quả thực cũng bị chọc cho tức đến bật cười, cái này cũng quá là hoang đường: "Tần Hi, anh nghĩ đến cuối cùng tôi sẽ không đuổi anh?"
Tần Hi nhìn tin nhắn của Hàn Huân, lại nhìn cục diện bây giờ, nhất thời đau đầu.
Thở dài, chủ động thẳng thắn: "Xin lỗi, tôi xin lỗi, mọi trừng phạt tôi đều chấp nhận, em đừng tức giận được không?"
Sơ Nịnh hồi phục tâm trạng, một lúc lâu mới nói tiếp: "Sau này anh đừng làm chuyện như vậy, không phải người phụ nữ nào cũng chịu đựng được việc bị người khác lừa dối. Tôi cảm thấy không có gì nhưng nếu đổi là người khác thì tốt nhất nên thành thật, đừng dùng biện pháp mang tính chất lừa dối này, rất có thể sẽ chữa lợn lành thành lợn què, cũng hạ thấp độ hảo cảm của người khác đới với anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!