Editor: Hà
Nghe thấy động tĩnh, lập tức có người đứng dậy rời khỏi bàn ân cần đi tới cửa nghênh đón, ông chủ động bắt tay: "Doãn tổng, đang đợi cậu đây, mau vào đi."
Doãn Toại sóng vai cùng Tần Hi đi vào, một người âu phục giày da, nhã nhặn ấm áp, một người đồ đen nghiêm túc, lãnh khốc trang nghiêm.
Khi nhìn thấy tình hình trong phòng, mặt Tần Hi tối đen, sắc mặt cũng lạnh xuống.
Doãn Toại nhìn lướt qua phía bên kia, đi tới: "Lưu tổng làm sao vậy, ai làm ông trông chật vật thế này?"
Có người đưa khăn cho Lưu tổng, ông nhận lấy rồi lau mặt: "Hôm nay xui xẻo gặp trúng một con bé gây chuyện."
Lúc ông ngẩng đầu lên, theo thói quen nở một nụ cười chuẩn mực: "Doãn tổng mau vào trong ngồi, tôi xử lý tí chuyện."
"Ô!" Ông nhìn thấy Tần Hi, con ngươi lập tức sáng lên, ân cần đến gần anh: "Đây không phải là Tần tổng sao?"
Ông vừa nói vừa đưa danh thiếp: "Tôi ở bên bất động sản Hưng Đức, tên tôi là Lưu Hưng Đức, có hợp tác với tập đoàn Viễn Thương, chắc cậu nhớ tôi nhỉ?"
Sắc mặt Tần Hi u ám, ngữ khí lạnh nhạt xa cách: "Hóa ra là Lưu tổng."
"Không ngờ là Tần tổng còn nhớ tôi." Lưu Hưng Đức thụ sủng nhược kinh, thấy Tần Hi không nhận danh thiếp của mình thì ông thu tay về, cười hỏi: "Tối nay Tần tổng có rảnh không, về việc hợp tác của bất động sản Hưng Đức với Viễn Thương trong quý sau…"
"Sơ Nịnh."Anh không nhìn Lưu Hưng Đức mà ở trước mắt mọi người trầm giọng gọi cô gái còn đang đứng bên kia: "Tới đây."
Lưu Hưng Đức vừa nãy rót rượu cho cô uống thay Địch Lãng, cô uống đến mức muốn ngất luôn, vì vậy lúc này Sơ Nịnh đã choáng váng, nghe thấy có người gọi mình thì theo bản năng đi tới.
Lúc đứng lại chân cô như bị mất cảm giác khiến cả người hơi lảo đảo, Tần Hi trực tiếp đưa tay kéo cô về bên cạnh.
Nụ cười trên mặt Lưu Hưng Đức cứng đờ, lưng ông rét lạnh, da đầu bỗng chốc tê liệt.
Ngay sau đó ông nghe được giọng nói lạnh lùng của Tần Hi: "Lưu tổng duỗi tay dài quá nhỉ, bất động sản Hưng Đức vừa mới thu được lời mà bây giờ ông đã muốn tham dự vào giới giải trí rồi, như vậy thì e là không thể tận tâm tận lực bên mảng bất động sản đâu."
"Tần tổng. "Nụ cười trên mặt Lưu Hưng Đức cứng đờ: "Về hạng mục trong quý sau, bên bất động sản Hưng Đức chúng tôi vì hợp tác với Viễn Thương mà bắt đầu chuẩn bị từ năm ngoái, hiện tại cũng sắp kí hợp đồng, cậu không thể…"
Tần Hi không có kiên nhẫn nghe ông ta nói hết, thờ ơ nhìn sang Doãn Toại bên cạnh: "Đi đây."
Cũng không chào hỏi ai khác, anh nắm tay Sơ Nịnh dắt cô ra khỏi phòng.
Cửa phòng riêng lần thứ hai đóng lại, Doãn Toại liếc nhìn Lưu Hưng Đức một cái rồi đi về phía chủ vị ngồi xuống.
Lưu Hưng Đức hoảng sợ đi theo, đến gần hắn nịnh nọt: "Doãn tổng, cậu cùng Tần tổng thân thiết, có thể giúp tôi nói vài lời hay ý đẹp không, tối nay tôi uống nhiều rượu quá, không biết cô gái đó với Tần tổng có quan hệ…"
Bất động sản Hưng Đức dựa vào việc làm ăn với Viễn Thương mà xây dựng được một xí nghiệp.
Đối với tập đoàn Viễn Thương mà nói bất động sản Hưng Đức chỉ là một con kiến bé nhỏ, nhưng đối với Hưng Đức thì Viễn Thương lại là một mối làm ăn lớn.
Hợp đồng với Viễn Thương trong quý sau còn chưa ký, mà bây giờ ông lại đắc tội với Tần tổng, vậy thì cả đám người của ông sẽ chết đói mất, xong thật rồi!
Lưu Hưng Đức càng nghĩ càng đổ mồ hôi, liên tục nói lời nịnh nọt với Doãn Toại.
Doãn Toại thì từ đầu tới cuối vẫn luôn bình tĩnh, cũng không tỏ thái độ gì với Lưu Hưng Đức.
Hắn cởi áo vest ra, đưa cho thư ký rồi nói với nhân viên phục vụ vừa bước vào: "Còn không mau đưa Lưu tổng xuống lầu tẩy rửa."
__
Tần Hi dắt Sơ Nịnh sang phòng riêng sát vách.
Đầu óc Sơ Nịnh mông lung, có chút mệt rã rời, cô tự ngắt mu bàn tay mềm mại của mình, cố gắng làm bản thân tỉnh táo một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!