Editor: Nmeii203
Cô ăn nhiều quả nho to như vậy ở trên đĩa, vì sợ bụng cô cảm thấy khó chịu Tần Hi lấy hết đĩa hoa quả ra, lại ngồi xuống.
Trong phim có một tiếng kêu thảm thiết và kinh hãi, Sơ Nịnh bị cô diễn viên thu hút mà yên lặng xem.
Một lúc lâu sau, Sơ Nịnh mới phản ứng lại, cảnh tượng Tần Hi vừa gọi cô …
Lúc đó hình như cô cách anh một khoảng khá gần.
Nó đã vượt quá khoảng cách an toàn!
Sơ Nịnh quay đầu đi.
Tần Hi đặt khay hoa quả lên bàn trà, lúc này cô đang dựa người vào sô pha, chân cô bất giác co lại, hai tay ôm chặt lấy bắp tay, không nhìn lên màn hình, chỉ dựa vào góc ghế sofa và nhắm mắt lại.
Đây hẳn là …
Sợ hãi không dám nhìn?
Sơ Nịnh trước kia đã xem qua bộ này, nhưng cô không muốn xem lại sau khi thấy cảnh này, cô chỉ đơn giản tắt phim kinh dị đi và chuyển sang kênh khác.
Màn hình nhanh chóng sáng lên, ánh sáng chiếu lên mặt Tần Hi.
Nước da lạnh nhạt, lông mày sắc sảo, mũi cao và thẳng, môi bên dưới rất mỏng, màu sắc vừa phải, mọi thứ dường như hoàn mỹ đến mức không chê vào đâu được.
Cảm giác được ánh sáng, anh từ từ mở mắt ra, đôi mắt sâu không thấy đáy bình tĩnh nhìn cô.
Sơ Nịnh nhất thời lấy lại tinh thần, cô mở mắt ra.
"Sao lại không xem?" Tần Hi lâu không lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ gợi cảm khó tả.
Sơ Nịnh giả vờ bình tĩnh nhìn chằm chằm vào màn hình TV, thản nhiên nói: "Tôi đã xem bộ phim này nhiều lần, xem ra không thú vị."
Cô lại chỉ vào chương trình đang phát trên TV, "Tôi nghĩ chương trình tạp kỹ này cũng khá hay."
Lúc này chuông điện thoại của cô đột nhiên vang lên.
mở di động lên nhìn vào số người gọi, một số lạ mà cô không quen biết gọi tới.
Hoang mang hai giây, cô nhấn vào nút trả lời màu xanh lá.
Di động truyền đến tiếng nói của một đứa trẻ: "Chị ơi, em là Đậu Đậu!"
"Đậu Đậu." Đôi mắt Sơ Nịnh đột nhiên sáng lên, giọng nói nhẹ nhàng, "Em có nhớ chị không?"
"Vâng, nhớ ạ!"
Tần Hi nhìn qua bên cô, chầm chầm tiến lại kề lại gần tai Sơ Nịnh nói: "Nhóc con, em chỉ muốn chơi với chị gái mà không muốn chơi với anh?"
Đậu Đậu nhanh chóng nói: "Muốn, đều muốn cả hai người nha!"
Tần Hi cười, "Coi như nhóc vẫn còn lương tâm."
Trong điện thoại vang lên giọng một người phụ nữ, là Liễu Phương mẹ của Đậu Đậu.
Liễu Phương cảm ơn Tần Hi và sơ Nịnh đã chiếu cố Đậu Đậu và muốn mời hai người bọn họ ngày mai đến nhà bà ăn cơm.
Sơ Nịnh cảm thấy đấy là điều lên làm nên cô trực tiếp từ chối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!