Editor: Kỳ Giản Niệm
Đậu Đậu chỉ ở lại một đêm, bây giờ được đón đi rồi, hai người mở cửa bước vào phong khách, đột nhiên cảm thấy vắng vẻ, buồn tẻ.
Trước đây không cảm thấy vậy, bây giờ Sơ Nịnh mới phát hiện ra, nếu trong nhà có một đứa trẻ cũng không tệ.
Quan hệ giữa cô và Tần Hi dường như cũng hòa hợp hơn một chút.
Căn nhà chỉ còn lại hai người họ, trong nháy mắt liền quay về bầu không khí lúc trước.
Sơ Nịnh không muốn ở lại phòng khách, cô đổi giày xong trực tiếp đi trên lầu.
Tần Hi ngồi một mình trên ghế sofa một lúc, mới nghe điện thoại, là Hàn Huân gọi tới, nói cậu ta và Giả Khải Trạch đang ở quán bar, hỏi anh có qua đó không.
Trong nhà cũng không có việc gì, tâm tình Tần Hi lại đang bực bội, sau khi cúp điện thoại liền trực tiếp lái xe đến quán bar.
Hôm nay là ngày nghỉ, so với bình thường vẫn vô còn náo nhiệt hơn, ánh sáng đan xen, đèn sân khấu đủ màu, rực rỡ nhưng không chói mắt, náo nhiệt mà không ồn ào.
Ở giữa sân khấu, một người phụ nữ với mái tóc xoăn vàng, trên người khoác một chiếc áo da đang cất giọng đầy thắm thiết, giọng trầm và chậm, tô đậm một bầu không khí thoải mái, ấm cúng.
Đông nam sừng cầu thang giơ lên cao độ, quan sát sân nhảy sợi tổng hợp tọa lý, Hàn Huân đứng lên vẫy vẫy tay: "Hi ca, ở đây!"
Tần Hi vắt áo trên cánh tay, chân mang giày da giẫm lên bậc thang, anh treo áo lên lưng ghế, ngồi đối diện với Hàn Huân.
Giả Khải Trạch ngồi cạnh Hàn Huân giúp Tần Hi rót rượu, trêu chọc nói: "Giữa ban ngày mà Hi ca có thể đồng ý đến uống rượu cùng tụi này, thật là không dễ dàng."
Tần Hi uống một cốc, không nói lời nào.
Hàn Huân hỏi: "Đậu Đậu tìm được mẹ rồi?"
---Đọc FULL tại ---
"Ừ." Tần Hi đáp lại, tự mình rót rượu uống.
"Em còn muốn để Đậu Đậu ở với hai người mấy ngày, nói không chừng còn có thể giúp cho mối quan hệ giữa anh và Sơ Nịnh phát triển, sao mới một đêm đã đi rồi."
Nói xong, Hàn Huân thấy Tần Hi chỉ cắm đầu uống rượu, bồn chồn hỏi, "Hi ca có tâm sự?"
Tần Hi không nói lời nào, Giả Khải Trạch suy đoán nói: "Lão Hàn nói anh dọn đến nhà Sơ Nịnh là muốn làm rõ chuyện chia tay năm đó, làm sao vậy, vẫn không có manh mối?"
Tần Hi vuốt vuốt ly rượu không, nhíu mày một lát, lại rót một cốc đầy uống: "Cô ấy giống như con rùa, bao bọc mình trong cái mai, ẩn mình vô cùng kín đáo, không cho người ta chút cơ hội nào."
Hàn Huân và Giả Khải Trạch nhìn nhau một chút: "Vậy anh định làm như thế nào?"
Tần Hi lắc ly rượu, đắn đo rất lâu, hạ quyết tâm nói: "Từ bỏ."
"?"
"?"
Vẻ mặt Hàn Huân và Giả Khải Trạch vô cùng khó tin, làm sao lại đột ngột từ bỏ như vậy?
Đây không phải phong cách của Hi ca, anh là người luôn đối mặt với khó khăn kia mà!
Tần Hi tiếp tục cắm đầu uống rượu không có lên tiếng.
Trước đây anh còn nghĩ, nếu biết rõ năm đó xảy ra chuyện gì, không chừng còn có cơ hội.
Nhưng cái gì cô cũng không chịu nói, thay vì kéo dài như thế, tốt hơn là từ bỏ con đường này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!