Translator: xJiangx
Khi tỉnh lại, Sơ Nịnh phát hiện mình đang ở trong phòng truyền dịch một mình với chiếc áo màu đen trên người, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Tần Hi và Đậu Đậu.
Có lẽ cô đã ngủ khá lâu nên khi vừa cử động thì chân trở nên tê dại, gần như bị mất cảm giác.
Tần Hi nắm tay Đậu Đậu đi vào trong phòng, tay còn lại cầm theo đồ ăn sáng.
Sơ Nịnh xoa bóp phần bắp chân đang tê của mình, mơ hồ ngẩng đầu nhìn hai người: "Mấy giờ rồi?"
"Bảy giờ." Tần Hi ngồi xuống bên cạnh cô rồi đưa đồ ăn sáng qua, "Em ăn một chút đi, lát nữa còn phải đến đồn cảnh sát."
Sơ Nịnh không trả lời mà lại nhìn Đậu Đậu. Tinh thần của đứa trẻ này rõ ràng tốt lên rất nhiều, hai mắt sáng ngời, khác hẳn với vẻ hồn bay phách lạc tối qua.
Dường như nhận ra điều gì đó, cô vội vàng hỏi Tần Hi: "Anh tìm được người nhà của em ấy rồi đúng không?"
Tần Hi gật đầu: "Cảnh sát vừa mới gọi tới."
Sơ Nịnh lập tức đứng bật dậy nhưng hai chân vẫn còn tê nên trọng tâm cô hơi loạng choạng, may thay được Tần Hi nhanh chóng đỡ cánh tay.
Tần Hi nhíu mày lại khi nhìn thấy tình trạng của cô: "Chân em bị sao vậy?"
"Không có chuyện gì cả, do nằm mãi một chỗ* nên cơ thể hơi mỏi thôi." Sơ Nịnh gấp gáp trả lời, "Chúng ta dẫn Đậu Đậu đến đó trước đi."
*Nằm mãi một chỗ: bản raw là , có nghĩa làm một động tác quá lâu, trong trường hợp này có lẽ do nữ chính nằm trên giường bệnh nên bị tê chân, phía trên nữ chính cũng có tự đề cập, nên Jiang đổi thành "nằm" thay vì "một động tác".
Hôm qua, đứa trẻ này khóc lóc đau buồn đến vậy chắc chắn là vì nóng lòng muốn gặp người thân.
"Em cứ ăn sáng trước đã."
Tần Hi thả tay cô ra, ngồi im tại chỗ. "Tối qua em không ăn nhiều."
Đậu Đậu cầm lấy đồ ăn từ tay Tần Hi, đưa cho Sơ Nịnh, "Chị ơi, trong đây có bánh trứng chiên cuộn nè. Anh trai nói chị thích ăn lắm."
*Thực ra Jiang cũng không hiểu chỗ này lắm, khúc trên tác giả viết là Tần Hi đưa đồ ăn qua cho Sơ Nịnh rồi nhưng đến đây thì lại ghi là thằng bé Đậu Đậu lấy đồ ăn từ tay Tần Hi để đưa cho Sơ Nịnh. Jiang cảm thấy hơi lag thiệt nhưng khi check lại thì đúng là tác giả viết như vậy nên thôi mình cứ để nguyên nha:Đ
Khóe miệng Tần Hi giật giật, anh bẹo má Đậu Đậu: "Nhãi con, lúc nãy anh nói là anh thích ăn, ai nói cô ấy thích hả?"
Đậu Đậu chớp chớp đôi mắt vô tội, nói: "Vừa nãy anh nói là chị ấy thích mà."
Thằng bé nhìn sang Chu Nịnh, "Chị ơi, chị có thích ăn bánh trứng chiên cuộn không ạ?"
Sơ Nịnh lại ngồi xuống, nhận lấy phần ăn từ tay cậu nhóc, hơi mím môi gật đầu: "Ừm, chị thích."
Lúc học lớp 12 ở trường nội trú, học sinh không được tự tiện ra vào trường học nếu hôm đấy không phải chủ nhật.
Cô thích ăn bánh trứng chiên cuộn nhưng căn tin trường lại không bán món này. Do đó, Tần Hi thường xuyên lén trèo tường ra ngoài giúp cô mua bánh ở hẻm ăn vặt nhỏ sau giờ tự học buổi sáng.
Lần nào cũng có gấp đôi trứng và rau cải, kèm theo thịt xông khói với lạp xưởng, cắn vào vừa thơm vừa giòn.
Cầm chiếc bánh trong tay, Sơ Nịnh đưa lên cắn thử một miếng, hệt như mùi vị trong ký ức, nhưng cũng không hẳn vậy.
Đậu Đậu lại lấy hộp sữa trong tay Tần Hi, đưa qua cho cô: "Chị ơi, còn có cái này nữa."
"Cảm ơn em." Sơ Nịnh nhận lấy sữa, lẳng lặng ăn tiếp bánh chiên.
Tần Hi ngồi cạnh cô không nói lời nào, im lặng nhìn cô ăn.
Trên miệng cô có dính một chút vụn bánh, Tần Hi vô thức duỗi ngón cái ra giúp cô lau sạch những mẩu vụn ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!