Editor: Yu
Sơ Nịnh không nghĩ người này lại vô liêm sỉ như vậy. Cô im lặng, cố gắng làm giảm tinh thần của anh, mở miệng nói một câu rất đắng lòng: "Tiếng thét của anh rất kì quái, nghe không ra sợ sệt gì cả, ngược lại còn khiến người ta liên tưởng tới chuyện khác."
"Vậy sao?" Tần Hi không cho là đúng, nhìn cô: "Hiểu sai thành cái gì?"
"Thì —" Sơ Ninh do dự hai giây, nghiến răng mở miệng: "Tiếng kêu trên giường."
Tần Hi cau mày lại, cho là mình nghe nhầm, cúi người, đưa lỗ tai kề sát: "Nói cái gì? Em lặp lại lần nữa."
Sơ Nịnh không để ý tới anh, tiếp tục đi theo con đường nhỏ phía trước.
Tần Hi đứng lại tại chỗ, hồi lâu sau cười nhẹ một tiếng, giọng điệu khó tin nói: "Em nghe qua người khác kêu rồi hay sao, sao giống như chém bậy thế?"
Anh làm bộ hỏi rõ ngọn ngành, không có ý định bỏ qua chuyện này.
Đương nhiên là Sơ Nịnh chưa nghe qua bao giờ.
Cô nhìn không quen bản mặt dày của Tần Hi, cố ý muốn để cho anh khó xử.
Ai mà ngờ anh không chỉ không khó xử, ngược lại còn mặt dày đi hỏi cô.
Sơ Nịnh dừng một chút, nghĩ rằng không để cho anh được như ý, thành thật nói: "Tôi chưa từng nghe thật, nhưng mà —-"
"Ừ? Nhưng sao?" Tần Hi nhìn cô đây hứng thú.
Sơ Nịnh liếm môi, chầm rãi nói hết câu: "Nhưng mà chẳng phải vừa nãy anh mới kêu như thế, tôi đây không phải nghe rồi sao?"
"…"
—————
Sơ Nịnh và Tần Hi chọn con đường ít người đi nên tốc độ di chuyển cũng nhanh hơn đôi chút.
Hai người đi ra thì không thấy bóng dáng những người khác ở đâu cả.
Sơ Nịnh cảm thấy khát nước, nhìn xung quanh một chút, chỉ vào quầy ăn vặt phía trước: "Tôi đi mua chút nước."
Vào quầy ăn vặt, Sơ Nịnh nghĩ đám Thiệu Hâm Đồng, Mộng Thanh Du chắc cũng sắp ra rồi nên đếm số người rồi mua cho mỗi người một chai.
Thanh toán xong đi ra ngoài thi thấy cách đó không xa có một cậu nhóc đeo cặp sách có vẻ quen quen đang khóc.
Sơ Nịnh đến gần thì mới biết là cậu nhóc Đậu Đậu mới nãy tặng súng bong bóng cho cô.
Cậu khóc rất thương tâm, trong miệng cứ gọi mẹ.
Sơ Nịnh tiến lên phía trước, ngồi xổm trước mặt cậu: "Đậu Đậu, em sao thế?"
Thấy Sơ Nịnh, nước mắt của Đậu Đậu càng rơi, nức nở nói: "Chị ơi, em không tìm thấy mẹ."
Thì ra là đi lạc.
Sơ Nịnh giúp cậu nhóc lau nước mắt: "Đậu Đậu đừng khóc, để chị dẫn em đi tìm mẹ được không?"
Tần Hi đứng ngoài cửa ra nhà ma, mãi không thấy Sơ Nịnh quay lại liền đi tìm người, thấy cảnh tượng bên này bèn hỏi: "Làm sao vậy?"
Sơ Nịnh dỗ cậu nhóc xong, dắt tay cậu đứng, nói với Tần Hi: "Em ấy đi lạc. Tôi dẫn cậu nhóc tới phòng phát thanh trước rồi xem tình hình."
Nói xong đưa túi nước cho Tần Hi: "Anh cứ ở đây chờ nhũng người khác đi, tôi tự dẫn em ấy đi được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!