Chương 22: (Vô Đề)

Editor: Milana

Beta: Bơ

Khi Sơ Nịnh đang nói chuyện với Hàn Huân và đám người Thẩm Liễu Như thì Tần Hi đi ra từ vịnh Tinh Lan.

Vẫn như trước đây, một thân toàn màu đen, vóc dáng của anh rất tốt, lại cao gầy, thật giống như các giá treo quần áo, mặc gì cũng đều lộ ra khí chất đặc biệt.

Có điều gương mặt lạnh lùng, vẻ mặt lúc nào cũng nhàn nhạt.

Hàn Huân cười vẫy tay: "Hi ca, hóa ra nhóm Sơ Nịnh cũng đi Thanh U Cốc, vừa vặn giống với mục đích của chúng ta, nếu không chúng ta đi cùng nhau đi? Càng nhiều người thì càng vui."

"Tùy ý." Ánh mắt anh nhìn thẳng, trực tiếp ngồi vào ghế sau của chiếc Bentley màu bạc.

Trên đường đi đến Thanh U Cốc, Thiệu Hâm Huy vẫn như mọi khi ngồi ở ghế phụ trên xe của Sơ Nịnh. Vừa nghĩ đến gương mặt đó của Tần Hi, nhịn không được mà nhổ nước bọt: "Chị, người bạn học cấp ba kia của chị cũng quá khó coi đi, giống như ai thiếu nợ anh ta vậy, nếu mỗi ngày chị đều ở cùng với anh ta thì chẳng phải chị sẽ bị ức hiếp sao?"

"Không có nha." 

Sơ Nịnh tiếp tục giữ vô lăng, chậm rãi nói: "Anh ấy lúc nào cũng như vậy, người ngoài đều cảm thấy anh ấy rất khó để tiếp cận nhưng thực ra vẫn khá tốt."

Khi còn đi học Tần Hi chính là như vậy, kiêu căng mà cũng kiêu ngạo, cả người đều mang theo sự tàn nhẫn, lạnh lùng đẹp trai.

Nam sinh thì sợ anh nhưng nữ sinh lại vừa sợ vừa si mê.

Sơ Nịnh đúng là chưa từng biết sợ, cũng chưa bao giờ cảm thấy tính khí của anh quá tệ hay khó tiếp xúc. Anh chỉ là cao cao tại thượng đã quen rồi nên đối với những chuyện không liên quan đến mình đều rất hờ hững, tỏ thái độ không liên quan.

Nhưng đối với những người có quan hệ tốt thì anh vẫn luôn rất coi trọng nghĩa khí.

Thiệu Hâm Huy nhìn sang: "Chị hiểu anh ta rất rõ sao?"

Sơ Nịnh hơi dừng lại, mỉm cười nói: "Dù sao cũng là bạn học, ít nhiều cũng biết một chút."

Bên trong chiếc xe Bentley màu bạc phía trước, Cổ Khải Trạch lái xe, Thẩm Liễu Như ngồi ở ghế phụ, ở ghế sau là Tần Hi và Hàn Huân.

Hàn Huân quay đầu nhìn Tần Hi bên cạnh, đôi mắt hơi chuyển động, bỗng nhiên hỏi: "Hi ca, cậu với Sơ Nịnh tiến triển như thế nào?"

Tần Hi dựa lưng vào ghế, khẽ nhắm mắt, thản nhiên nói: "Cái gì thế nào?"

"Cậu không phải là muốn tiếp cận người ta để biết rõ nguyên nhân năm đó làm sao lại chia tay sao?"

Tần Hi khịt mũi thành tiếng, không tiếp lời.

Anh ở vịnh Tinh Lan cho tới bây giờ, cả ngày cũng không nói được với Sơ Nịnh mấy câu, anh nào có cơ hội?

Thấy Tần Hi không nói, trong lòng Hàn Huân cũng đoán ra được đại khái, ý tứ nói: "Anh Hi, quan hệ của cậu và Sở Ninh không được tốt lắm, cận thận bị sinh viên kia thừa cơ mà lẻn vào."

Nói tới cái này Tần Hi cảm thấy có nỗi buồn bực không tên: "Mấy người nói xem tại sao bây giờ sinh viên không chịu cố gắng đọc sách lại đặc biệt chạy đến trêu chọc người khác khiến người ta khó chịu?"

Cổ Khải Trạch ngồi phía trước nói: "Còn không phải là đại mỹ nữ của chúng ta có quá nhiều người yêu thích sao? Anh Hi, cậu phải nắm một chút, bằng không sau này anh em giúp cậu tạo chút cơ hội?"

Hàn Huân điên cuồng gật đầu: "Cái này được, chúng ta lên kế hoạch sớm một chút."

Ngày lễ Quốc Khánh được nghỉ khá dài, người đến Thanh U cốc cũng đông nghịt, tìm chỗ để đỗ xe rất lâu. Sau khi xuống xe, mọi người đi lên bậc thang lên núi, cảnh quan thiên nhiên trên dọc đường đi rất đẹp, lá phong rơi xuống khắp nơi phản chiếu với trời xanh mây trắng, tạo nên cảnh đẹp không sao tả xiết.

Mọi người đi trên đường đều vội vã chụp ảnh, tốc độ đi cũng dần trở nên không đồng nhất.

Sơ Nịnh không có thói quen chụp ảnh nên đi một mình trước.

Sau khi lên núi phải mua vé vào cổng tham quan danh lam thắng cảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!