Chương 21: (Vô Đề)

Editor: Nguyệt Nguyệt

Beta: Bơ

Không khí đọng lại trong nháy mắt, dường như gió cũng ngừng theo.

Trên bàn ăn không biết ai làm nghiêng chén rượu, rượu đổ ra ngoài cùng với tiếng vang vô cùng đột ngột.

Ở đây ngoại trừ Hàn Huân, tất cả đều sợ không nhẹ.

Hi ca quên mang theo thẻ, dùng của Sơ Nịnh là có ý gì? 

Mà Hi ca nói là —— Thẻ? Nhà?

Đại não của Sơ Nịnh cũng trong nháy mắt có chút ngây ngốc.

Trước khi suy nghĩ còn chưa lấy lại được tinh thần, miệng đã "vâng" theo bản năng, mở túi ra tìm thẻ cửa.

Không tìm thấy.

Cô nhớ đến cái gì, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Hi: "Hình như ở trong xe."

Nói xong cô đứng dậy, định cùng Tần Hi đi lấy.

Hai người cùng nhau rời khỏi phòng, đi cách đám người rất xa, Sơ Nịnh mới hậu tri hậu giác lấy lại tinh thần, bước chân bỗng dưng dừng lại: "Anh vừa nói gì với tôi?"

Tần Hi ghé mắt lại, dường như rất khó hiểu vấn đề của cô.

Sơ Nịnh nhớ lại lời nói nguyên văn của Tần Hi: Tôi quên mang theo thẻ nhà rồi, em cho tôi mượn của em được không?

Trong đầu lại trì độn mà hiện lên những ánh mắt khi mọi người vừa nghe thấy lời này, cô nhất thời bất mãn: "Bọn họ khẳng định hiểu lầm, anh làm sao lại không giải thích?"

Tần Hi biết cô ở một chuyện nào đó phản xạ hình cung tương đối dài, không nghĩ tới lại dài như vậy, lúc này mới tính sổ với anh.

Ngũ quan của anh giãn ra, nâng bước tiếp tục đi về phía trước: "Cũng không phải chuyện gì lớn lao, cần phải giải thích hay sao?"

"Làm sao lại không phải chuyện gì lớn lao?" Sơ Nịnh đi theo phía sau: "Bọn họ khẳng định sẽ nghĩ rằng tôi với anh ở chung, là cái loại quan hệ này!"

Tần Hi dừng lại ở bên cạnh xe của Sơ Nịnh: "Loại quan hệ nào?"

Sơ Nịnh xụ mặt không hé răng, cảm thấy anh biết rõ còn cố hỏi.

Tần Hi suy tư nói: "Vừa rồi không nhớ đến, hiện tại tôi đây cũng chuẩn bị đi rồi, quay lại giải thích cũng không cần thiết. Hay là em quay lại giải thích cho bọn họ một chút?"

Sơ Nịnh nóng nảy: "Dựa vào cái gì mà bảo tôi đi giải thích?" 

"Vậy không phải là em để ý à."

"Bọn họ là bạn của anh chứ không phải bạn của tôi, bọn họ hiện tại không chừng đều đang nghị luận, tôi đột nhiên chạy đến giải thích cái này thì ngượng ngùng bao nhiêu?"

Sơ Nịnh vốn dĩ chỉ là ra lấy thẻ cửa cho anh, nhưng trải qua lăn lộn như vậy, cô cảm thấy mình căn bản là không thể quay lại, càng không muốn đối mặt với ánh mắt đánh giá của mọi người.

Tần Hi quan sát thấy thần sắc không quá vừa lòng của cô, giơ tay cọ mũi hai cái, đưa ra chủ ý cho cô: "Dù sao thì việc cũng đã xảy ra rồi, tôi cũng không phải cố ý, hay là em đi cùng tôi trước, sau đó tôi sẽ giải thích rõ ràng cho bọn họ."

Sơ Nịnh nghĩ nghĩ, cảm thấy hình như chỉ có thể giải quyết như vậy.

Cuối cùng cô gửi tin nhắn WeChat cho nhóm người Mộng Thanh Du, lấy cớ rời đi trước.

Hoàng hôn, Tần Hi nhợt nhạt nâng khoé môi lên, mở cửa ghế phụ ngồi lên trên. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!