Editor: Kỳ Giản Niệm
Beta: Bơ
Tần Hi vẫn ngồi ở chỗ cũ, xung quanh so với lúc nãy đã có thêm vài người, náo nhiệt hơn trước.
Một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy hở vai bước tới, cúi xuống nở nụ cười e thẹn với anh, nhìn giống như đang bắt chuyện.
Tư thế ngồi của Tần Hi vẫn không thay đổi, sắc mặt bình thản dần dần trở nên nặng nề, mí mắt khẽ nâng lên, môi mỏng gợi cảm phun ra vài chữ.
Ý cười trên mặt người phụ nữ như đông cứng, vẻ mặt áy náy nói cái gì đó, quay người rời đi.
Thấy cảnh này, Thiệu Hâm Đồng có chút lo lắng: "Người kia không dễ tiếp cận đâu, để Tiểu Nịnh làm cái khác được không? Lỡ như anh ta không nể mặt thì làm sao bây giờ?"
"Đúng vậy." Thiệu Hâm Huy xen vào, thậm chí so với chị mình còn bất mãn hơn, "Yêu cầu này của chị Thanh Du không vui, chúng ta đổi cái khác đi."
Mộng Thanh Du nhận thấy người kia khó gần, cũng cảm thấy yêu cầu của mình không hay lắm: "Vậy quên đi, chúng ta chọn người khác."
Ánh mắt cô nhìn lướt qua một vòng, nói, "Vậy chọn người đeo kính kia đi, dáng vẻ nhã nhặn, nhìn qua cũng không tệ lắm, Tiểu Nịnh mời rượu anh ta đi."
Người phụ nữ lúc nãy muốn bắt chuyện bị đuổi đi, Sài Tu đẩy gọng kính lên, trêu chọc nói: "Hi ca, anh đúng là đi đến đâu cũng có người đẹp thương nhớ, nhưng mà anh cũng chả biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, nói chuyện không giữ lại mặt mũi cho người ta chút nào."
"Đúng vậy, nếu như tôi là người đẹp kia, bị đối xử như vậy thật sự rất thương tâm."
"Muốn để Hi ca thương hương tiếc ngọc là chuyện khó đấy, dù sao tôi cũng chưa từng được chứng kiến."
Mấy người họ bàn tán một hồi, bỗng có người nháy mắt, huýt sáo: "Hi ca, lại có một mỹ nữ kìa, chắc là đi về phía chúng ta."
Mọi người nghe vậy thuận thế nhìn qua.
"Đây mới đúng là xinh đẹp."
"Tôi chú ý cô nàng này lâu rồi, lúc nãy họ đang chơi trò chơi, bây giờ lại mang rượu đi đến chỗ chúng ta, hẳn là chơi nói thật hay mạo hiểm rồi?"
"Mấy cậu đoán xem cô ấy sẽ mời ai?"
"Đã đi đến chỗ chúng ta rồi, vậy ngoại trừ Hi ca còn có thể là người khác sao?"
Nghe mọi người bàn tán xôn xao, Hàn Huân quét mắt một vòng liền thấy Sơ Nịnh đi tới, bèn lấy cùi chỏ huých Tần Hi hai cái.
Tần Hi khẽ nhấc lên mí mắt, thấy Sơ Nịnh đang cầm chén rượu trong tay, chậm rãi bước đến, khí chất tao nhã, khuôn mặt tinh xảo bình tĩnh, ánh sáng trên đầu như những vì sao chiếu xuống mái tóc xoăn của cô, rồi nhàn nhạt lướt qua.
Tần Hi nhướng mày, đầu ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàn, vẻ mặt hứng thú nhìn cô.
"Hi ca, dù anh không uống ly này, cũng phải giữ lại cho người ta chút mặt mũi chứ."
"Đúng vậy, anh không đau lòng, nhưng bọn này cũng biết đau mà."
"Biến đi." Tần Hi miễn cưỡng mở miệng nói, quét mắt nhìn đám người ồn ào này một lượt, lại chuyển ánh mắt về phía Sơ Nịnh.
Cô đến gần, ánh mắt mọi người chăm chú nhìn, cô vòng qua Tần Hi, dừng lại trước mặt Sài Tu.
"Xin chào." Cô yếu ớt nở nụ cười, thanh âm mềm mại, "Không biết tôi có thể mời anh một ly rượu không?"
Ngón tay đang gõ mặt bàn của Tần Hi dừng lại, khóe môi vừa mới giương lên lại hạ xuống.
Tất cả mọi người ở đây đều không khỏi kinh ngạc, dần dần bình tĩnh lại, khó tin mà nhìn sự thay đổi đột ngột này.
Sài Tu được thụ sủng nhược kinh, chậm rãi đứng lên, lắp bắp: "Có thể, có thể!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!