Chương 18: (Vô Đề)

Editor: Bơ

Tần Hi phải đi công tác mấy ngày liên tiếp, cuộc sống sinh hoạt của Sơ Nịnh vẫn giống như bình thường.

Nháy mắt cái đã đến Quốc Khánh, tổ chuyên mục ngày càng bận rộn, chẳng có lấy thời gian nghỉ ngơi.

Khương Ngâm sau khi kết hôn đã chuyển đến nhà mới, mùng 1 tháng 10 sẽ mời mọi người đến ăn tân gia. 

Buổi sáng hôm ấy, Sơ Nịnh từ trong mộng tỉnh lại, nhận được điện thoại của Khương Ngâm, nói Mộng Thanh Du và Thiệu Hàm Đồng đã xuống sân bay nhưng hiện giờ cô ấy đang có chút việc, đành nhờ Sơ Nịnh lái xe đi đón hai người họ.

Bốn người là bạn cùng phòng kí túc xá, nhưng trong lúc học đại học Sơ Nịnh lại không qua lại với họ.

Đến tận khi tốt nghiệp đại học, quan hệ của cô và Khương Ngâm trở nên trở hơn, cô ấy bèn đưa cô đi nhập bọn với hai người kia.

Tốt nghiệp đại học, Mộng Thanh Du và Thiệu Hâm Đồng một trước một sau kết hôn, Sơ Nịnh cùng Khương Ngâm còn tham gia làm phù dâu.

Chắc là phải đến hai năm rồi Sơ Nịnh chưa gặp hai người bạn cùng phòng này.

Lái xe đến sân bay, cô đi đến cửa ra tìm người. 

Mộng Thanh Du và Thiệu Hâm Đồng đi ra đến cửa, nhìn thấy Sơ Nịnh ở xa xa liền phẩn khởi ngoắc tay.

Sơ Nịnh mỉm cười đi qua chào hỏi hai người bọn họ.

Hai ngày nay nhiệt độ giảm xuống thấp, Sơ Nịnh mặc một chiếc áo gió màu be, tóc hơi xoăn xõa trên vai, khuôn mặt thanh tú sáng bóng, cằm nhọn, từ lông mày đến ánh mắt đều sáng ngời.

Bên trong áo khoác là áo giữ nhiệt, lộ ra dáng người tinh tế duyên dáng, vòng eo thon thả không đủ một nắm tay.

Mộng Thanh Du nhìn cô một cái, nhịn không được cảm khái: "Tiểu Nịnh Mông, sao lại gầy được như thế này?"

Thiệu Hâm Đồng: "Đúng vậy, thật là ghen tị đấy, tớ uống nước thôi cũng có thể tăng cân!"

Ba người đứng hàn huyên mấy câu, Mộng Thanh Du mới nhớ tới người đàn ông đứng bên cạnh mình – Lưu Dương, giới thiệu: "Nhân tiện, đây là chồng tớ. Ngày tớ kết hôn cậu cũng gặp rồi, không nhận ra sao? "

Lưu Dương là người sạch sẽ đoan chính, Sơ Nịnh đúng là không có ấn tượng mấy, nghe Mộng Thanh Du nhắc đến liền lên tiếng chào hỏi mấy câu.

Lại nghi ngờ nhìn về phía Thiệu Hâm Đồng: "Chồng cậu đâu, không phải nói cùng nhau mang đồ ăn thức uống đến ăn nhờ ở đậu sao?  "

Thiệu Hâm Đồng thở dài một tiếng, khoát tay nói: "Quên đi, anh ấy suốt ngày bận rộn đi công tác, không có thời gian đi cùng tớ đến đây."

"Thế cậu đi một mình à?"

"Không, tớ đưa em tớ đi cùng."

Thiệu Hâm Đồng vừa dứt lời, một người thiếu niên đẹp trai trắng trẻo chạy lại với một túi nước: "Chị, nước mà chị muốn uống chỗ này không bán, nên em mua…"

Nói được nửa câu, ánh mắt cậu rơi vào gương mặt Sơ Nịnh, nhất thời tràn ngập hưng phấn: "Em là Thiệu Hâm Huy, chị có nhớ em không?"

Người thiếu niên tuổi không lớn lắm, dáng người cao gầy, đôi mắt sáng, nụ cười tươi mát. Sơ Nịnh có một chút ấn tượng với cậu. 

Lúc trước Thiệu Hâm Đồng kết hôn, trong hôn lễ Sơ Nịnh có gặp qua cậu chàng, khi ấy mới còn là học sinh cấp 3, dáng người so với hiện tại thấp hơn một tí.

Ngày đó Sơ Nịnh không cẩn thận làm mất dây chuyền trên cổ, cô cực kì lo lắng, sau đấy, cậu bé giúp cô tìm được, đem sợi dây chuyền trong lòng bàn tay đến trước mặt cô: "Chị ơi, chị tìm cái này ạ?"

Nhìn thấy sợi dây chuyền, Sơ Nịnh  kích động nói lời cảm ơn cậu.

Thiệu Hâm Huy đưa trả lại dây chuyền cho cô, hỏi một câu: "Chị gấp như thế, cái vòng cổ này rất quan trọng với chị nhỉ?"

Sơ Nịnh nhìn dây chuyền trong lòng bàn tay, gật đầu: "Đúng vậy, rất quan trọng, cảm ơn em nhé!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!