Editor: Nmeii203
Sơ Nịnh bị hỏi cũng không trả lời được, bình tĩnh nhìn anh, nhất thời không cho ý kiến, không biết anh có phát hiện mình cầm nhầm cái bát hay không.
Nhìn thấy Tần Hi đi tới, Sơ Nịnh nhanh chóng chạy tới cầm lấy bát, trước tiên bước vào phòng bếp đem mì còn lại đổ vào thùng rác.
Tần Hi thản nhiên đi vào, nhìn hành động của cô, khóe môi mấp máy, nhưng không nói lời nào, cầm lấy bát trong tay tiến lên, cùng nhau để vào máy rửa bát.
Trong căn bếp chật chội, cả hai người có chút không tự nhiên.
Sơ Nịnh khô khốc đứng một hồi: "Ừm, cám ơn, tôi đi ngủ đây." Cô vội vàng đi qua anh, bước lên lầu.
Tần Hi vẫn đứng tại chỗ, Chóp mũi dường như ngửi được mùi thơm ngọt ngào của cô.
____
Sáng hôm sau Sơ Nịnh được chuông đồng hồ báo thức.
Cô theo thói quen chạm vào điện thoại, tắt đồng hồ báo thức, nhìn thấy tin nhắn WeChat của Tần Hi gửi đến: [ Bữa sáng ở trên bàn, dậy ăn sáng đi. ]
Một tin nhắn từ được gửi đến từ 5h40p sáng.
Sơ Nịnh nhìn thời gian hiện tại trên điện thoại: 8h10p.
Có lẽ, đây là sự khác biệt giữa Cá ươn và Big Boss?
Trời lạnh có vẻ đỡ hơn hôm qua, cô đứng dậy đi giặt quần áo, xuống lầu thì thấy trên bàn ăn có một hộp thức ăn cách nhiệt.
Mở nắp ra, trên cùng là bát cháo Bảo chúc, tầng dưới là bánh bao, trứng luộc và dưa chua.
Nhìn cũng phong phú quá đi.
Ban đầu Tần Hi yêu cầu làm việc nhà để trả tiền thuê nhà, Sơ Nịnh không nghĩ nhiều như vậy liền đồng ý.
Bây giờ anh dậy sơ. s chuẩn bị bữa sáng cho cô, Sơ Nịnh lại cảm thấy không quen.
Cô cảm thấy như này… quá mơ hồ.
Buổi sáng cô thường ăn hai lát bánh mì, rất đơn giản và dễ dàng, thật ra không cần Tần Hi làm bữa sáng đặc biệt.
Sơ Nịnh đã sớm ngồi xuống bàn, do dự một hồi, cuối cùng gửi cho anh một tin nhắn WeChat: [ Anh làm việc có lẽ là rất bận. Sau này ăn sáng không cần phiền phức như vậy. Tôi dậy sẽ tự biết ra ngoài mua đồ ăn sáng. ]
Thấy bên kia chưa phản hồi, cô đặt điện thoại xuống, ngồi nếm thử đồ ăn ở trên bàn.
Đến khi ăn được một nửa, Tần Hi mới trả lời cô:[ Là tôi muốn ăn thuận tiện làm cho em mà thôi. Hơn nữa đồ ăn là đi mua. ]
"…" Thật sự là không phiền phức.
Đúng vậy, một ông chủ lớn như Tần Hi sao có thể làm một bữa sáng tinh tế như vậy.
Nhưng điều này không ảnh hưởng đến vị giác của cô, bữa sáng rất ngon, cô cảm thấy vô cùng thích thú.
Dọn dẹp bàn ăn, trước khi đi làm, cô mở tủ lạnh định lấy một quả lê tuyết, lúc nào cổ họng khó chịu thì có thể ăn.
Tuy nhiên, ngay khi tủ lạnh mở ra, cô không khỏi sững sờ.
Cái tủ lạnh vốn trống rỗng của cô lúc này lại chứa đầy trái cây tươi và rau quả, cô chắc chắn rằng một mình cô không thể mua hết chúng!
Trong góc còn có một cái hộp hình vuông trong suốt đựng đồ tươi, bên trong được chia thành nhiều khối còn có vách ngăn, hơn chục loại ngũ cốc như gạo, kê, đậu đỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!