Translator: Củ khoai tây sexy
Tần Hi đang nấu mì bỗng nhận được cuộc gọi từ Hàn Huân, hỏi anh sống ở nhà Sơ Nịnh như thế nào.
Hàn Huân nghe xong không thể nhịn cười: "Anh Hi, kịch bản của anh máu chó như thế, không hiểu sao Sơ Nịnh tin được, đúng là dễ lừa quá mà."
Tần Hi đeo tai nghe Bluetooth, đập trứng vào bát, vừa khuấy trứng vừa trả lời: "Tình cảm chân thành, chân thật, ai nghe cũng bị cảm động."
"…"
Hàn Huân tấm tắc hai tiếng: "Chỉ là một câu chuyện thôi, lấy đâu tình cảm chân thành. Anh bớt khoác lác đi."
Suy nghĩ trong chốc lát, Hàn Huân nói: "Anh Hi, Sơ Nịnh dễ dàng tin như vậy, anh cũng nên cảnh giác một chút."
Động tác khuấy trứng của Tần Hi bỗng dừng lại: "Cậu nói gì?"
"Em đoán mò thôi", Hàn Huân nói: "Đại khái là kịch bản của anh rõ ràng vô lý, máu chó quá mức, người bình thường làm sao có thể tin tưởng dễ dàng như vậy cơ chứ?"
Tần Hi hỏi lại: "Khó tin đến thế cơ à?"
Hàn Huân: "Anh nghĩ sao?"
"Anh thấy nó rất hay. Anh đã vận dụng tất cả tài năng biên kịch của mình mà."
"…"
Tần Hi nhớ lại phản ứng của Sơ Nịnh khi nghe chuyện của anh.
Cô ấy tin những lời anh nói và đồng ý cho anh ở nhờ quá dễ dàng. Rốt cuộc là vì phỏng vấn hay cô vẫn có chút quan tâm anh?
Hàn Huân: "Dù sao cũng là anh bịa chuyện. Em chỉ lo cô ấy sẽ chỉ tin một thời gian thôi. Lúc đó anh nên cầu nguyện."
"Không sao." Tần Hi nói: "Cô ấy có cung phản xạ dài hơn người bình thường."
Anh có thể nghĩ ra giải pháp trước khi cô phản ứng.
Bây giờ có thể sống trong nhà cô, ở gần cô hơn một chút làm anh cảm thấy giữa bọn họ vẫn còn chút hy vọng.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Tần Hi vô thức nhìn về phía cầu thang, nghĩ đến lời nói của Hàn Huân, chìm vào trầm tư.
—
Sơ Nịnh ngủ không ngon, đại não cứ như chiếu phim điện ảnh, các loại hình ảnh liên tục hiện lên.
Vì ngạt mũi, cô theo bản năng thở bằng miệng nên cổ họng khô khốc nhưng lười uống nước. Lông mày cô bất giác nhăn lại.
Điện thoại được đặt trên tủ đầu giường không ngừng rung, đó là tiếng thông báo của WeChat.
Mọi người lúc bị bệnh đều rất khó ở. Cô cầm điện thoại, thấy cuộc gọi đến từ Tần Hi, cô càng khó ở. Sau khi ấn nghe, cô không thể không cáu giận: "Tôi đã nói đừng làm phiền rồi mà?"
Âm thanh của cô hơi khàn, có lẽ lời nói hơi lớn, không nhịn được ho khan kịch liệt.
Bên kia trầm mặc hai giây, sau đó truyền đến âm thanh không chút cảm xúc của Tần Hi: "Xuống nhà ăn cơm."
Tông giọng anh thấp, nhưng giọng nói vốn tròn trịa, ngọt ngào, khi truyền vào tai cô có chút quyến rũ.
Bàn tay cầm điện thoại của Sơ Nịnh bỗng cứng đờ, sự khó chịu vì bị quấy rầy cũng không cánh mà bay.
Cô ho khan hai tiếng, vẫn tỏ vẻ tức giận như cũ trả lời: "Tôi đã nói tôi giảm cân, không ăn tối rồi mà?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!