Sơ Nịnh sững sờ, mắt trợn tròn, giật lùi hai bước: "Đây là chuyện gì thế?"
Tần Hi thở dài: "Tôi nghĩ kĩ rồi. Tôi từ nhỏ đến lớn luôn được chiều chuộng, không phải chịu khổ bao giờ. Chắc chắn không thể sống trong một căn nhà thuê tạm bợ được. Nhưng tôi cũng không thể chi trả cho ngôi nhà khiến mà mình hài lòng. Mượn tiền của em để thuê nhà cũng không phải biện pháp lâu dài."
Anh nhìn về khu Tinh Lan rồi nói tiếp: "Tôi xem trên mạng rồi, căn hộ ở đây rất tốt. Em cũng sống ở đây, có thể cho tôi ở cùng mà. Tôi sẽ làm việc nhà thay cho tiền thuê nhà, không phải rất hợp lý sao?"
"…"
Sống trong nhà của cô cũng không phải biện pháp lâu dài mà.
Mà sau cùng, thiếu gia nhà họ Tần hôm nay làm sao thế?
Điểm mấu chốt đó là, thiếu gia chắc chắn không biết làm việc nhà. Bảo là làm việc nhà thay cho tiền thuê nhà nhưng có khi lại phá nhà cô như chơi ấy chứ.
Vấn đề là không phải Sơ Nịnh không muốn giúp. Nếu anh chỉ muốn mượn tiền, cô sẵn sàng xoay xở giúp anh. Nhưng anh lại muốn sống trong nhà cô, cái này đúng là làm khó cô.
Mối quan hệ giữa hai người bây giờ không tính là thân quen, khác giới, còn sống chung dưới một mái nhà, sinh hoạt thường ngày sẽ rất bất tiện.
"Không phải anh có rất nhiều bạn bè sao? Sao anh không tìm họ? Kiểu gì cũng có người cho anh chỗ ở."
Cuối cùng, Sơ Nịnh vẫn kháng cự.
Tần Hi luôn tận tình, chân thành với bạn bè nên có nhiều anh em tốt. Lúc này, chắc chắn những người đó sẽ không bỏ rơi anh.
Tần Hi cười khổ, ngượng ngùng nói: "Sao tôi lại không biết xấu hổ mà kể với họ về chuyện này chứ? Bọn họ đều chơi với tôi từ bé, nếu giờ họ biết được tôi không phải con của Tần gia, tôi làm sao ngẩng đầu, đứng trước mặt họ đây?"
"…"
Cũng đúng, anh là người sĩ diện, chắc chắn sẽ không nói chuyện này ra người.
Nhưng thế sao anh lại nói chuyện này với cô, còn không xấu hổ mà muốn sống ở nhà cô nữa?
Quan hệ giữa hai người bây giờ còn không bằng tình anh em giữa anh và mấy người đó.
Nhưng nếu như vậy, có phải anh đồng ý phỏng vấn rồi không?
Sơ Nịnh cố nghĩ biện pháp khác nhưng vẫn nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: "Thế anh đã tìm được bố mẹ ruột chưa?"
Tần Hi im lặng hai giây, sau đó tim không đập mắt không giật trả lời: "Họ không muốn nhận lại tôi, họ chỉ muốn nhận đứa con họ đã nuôi lớn thôi."
Bố mẹ ruột không nhận con, bố mẹ nuôi thì bỏ mặc? Thật đau lòng.
Sơ Nịnh thở dài trong im lặng.
Nghĩ lại, cuộc đời Tần Hi đúng là huyền thoại. Chỉ sau một đêm, từ người đàn ông "vàng" trở thành cậu bé nghèo, vô gia cư, bị bỏ rơi.
Dựa theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết và xem phim của cô, trải nghiệm này chỉ có ở nam phụ độc ác trong kịch bản thôi!
Theo như lối mòn tiểu thuyết, anh bây giờ không có bố mẹ yêu thương, để giữ lại những điều tốt đẹp được hưởng trong hơn 20 năm qua, anh chắc chắn sẽ hắc hoá, chờ người con ruột trở về sau đó hai người sẽ đấu một trận tanh máu, nhưng anh sẽ bị đánh bại, kết cục bi thảm.
Nếu máu chó hơn một chút, hai người còn có thể cùng yêu một người phụ nữ, nên sẽ tranh đoạt đến vỡ đầu chảy máu.
Nhắc đến phụ nữ, đại não Sơ Nịnh hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhớ đến hôn ước của Tần gia và Kiều gia.
Nếu Tần Hi không phải con trai Tần gia, vậy hôn ước đã được định trước sẽ không còn của Tần Hi nữa.
"Em nghĩ gì mà ngơ ngác thế?" – Câu hỏi của Tần Hi kéo Sơ Nịnh về thực tại, cô chợt nhận ra chỉ trong mấy giây ngắn ngủi đã đủ cô vẽ nên cả một xô máu cho.
"Không có gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!