Chương 14: (Vô Đề)

Editor: Nmeii203

Sơ Nịnh có chút sững sờ khi nghe Tần Hi nói vậy, phải một lúc sau mới kịp phản ứng lại: "Bây giờ?"

Nửa đêm, tại sao Tần Hi lại chạy tới đây?

"Ừ." Tần Hi đáp lại, cố gắng kiềm chế cảm xúc, nói: "Tôi có chuyện muốn hỏi em. Điện thoại không nói được mấy câu, em xuống đi."

Cho đến khi cúp điện thoại, Sơ Nịnh còn cảm thấy như là mơ, rất không chân thật.

Tại sao Tần Hi đột nhiên có số điện thoại di động của cô, nửa đêm chạy tới tìm cô?

Hơn nữa ban ngày không phải anh vừa nói từ nay về sau hai người không còn liên quan gì với nhau sao? Vậy mà bây giờ lại đến tìm cô?

Sơ Nịnh tràn đầy nghi hoặc, trầm tư khó hiểu.

Sau một lúc im lặng, cuối cùng cô chỉ có thể ngoan ngoãn mặc áo khoác đi ra ngoài, xem xem Tần Hi sẽ làm gì.

Sơ Nịnh chạy tới cổng khu Tinh Lan, cô nhìn thấy Tần Hi đang dựa lưng vào xe Bugatti Veyron.

Vào giờ này, hầu hết đèn cộng đồng đã tắt, một ít đèn chiếu sáng trên đường, thảm thực vật càng xanh tươi dưới ánh đèn, xanh mướt, ướt áp.

Anh mặc một chiếc áo gió màu cà phê đen, hai tay đút túi quần, nửa người dựa vào thân xe, ánh sáng ấm áp của đèn đường chiếu xuống khuôn mặt nghiêm nghị, với đôi mày sâu và chiếc mũi xuyên thấu.

Trong đêm vắng lặng, anh bước ra ngoài như một bức tranh.

Ban đêm có chút lạnh, Sơ Nịnh chạy lại chỗ anh, áo khoác cuộn chặt lấy thân, thở hổn hển một chút, nâng đầu lên hỏi: "Làm sao anh biết số điện thoại của tôi, tìm tôi có chuyện gì không?"

Tần Hi không đáp lại, anh đứng thẳng dậy, mơ hồ thấy một tia sáng yếu ớt ngưng tụ trên đôi lông mày sạch sẽ và ngọt ngào của cô.

Lúc trước anh muốn gặp cô, có vô số câu hỏi muốn hỏi.

Lúc này người đó đang ở ngay trước mặt, anh mấp máy đôi môi mỏng, nhưng đột nhiên tất cả từ ngữ đều tắc nghẽn trong cổ họng, không biết phải nói thế nào.

Anh muốn nói gì đây?

Nói rằng anh biết ngày 10 tháng 6 của 7 năm trước mẹ cô đã qua đời?

Hay là hỏi chuyện quá khứ? Hỏi cô năm đó hai người chia tay có ẩn tình gì khác không?

Nhưng nếu ký ức này là nỗi đau lớn đối với cô, không dễ dàng gì khép lại, liệu anh nhắc tới lúc này, có mang lại tổn thương cho cô không?

Bảy năm qua đi, cô không hề nhắc tới một lời, lúc này anh lại đột nhiên hỏi quá khứ đã xảy ra chuyện gì, cô thật sự sẽ nói cho anh biết mà không giữ im lặng sao?

Nếu cô một mực phủ nhận, nói rằng mọi chuyện đều không liên quan đến anh, anh sẽ làm gì?

"Anh có chuyện gì sao?" Sơ Nịnh nâng cằm nhìn Tần Hi đang ngẩn người, có chút khó hiểu. "Không phải nói anh có chuyện muốn hỏi sao? Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Tần Hi tỉnh táo lại, ánh mắt âm trầm đen tối khóa chặt cô, thấp giọng nói: "Sao em lại nghe lời thế, đêm hôm khuya khoắt, gọi xuống liền xuống sao?"

Sơ Nịnh bị câu hỏi của anh làm cho giật mình, có chút không giải thích được, đây đâu phải lỗi của cô?

"Không phải anh nói có chuyện muốn hỏi sao? Bây giờ là nửa đêm, tôi tưởng là có chuyện gì lớn, đương nhiên xuống dưới rồi."

"Muộn vậy rồi tôi tới tìm em, em liền chạy xuống không chút do dự." Tần Hi cẩn thận lý giải ý tứ trong lời nói của cô "Lo lắng cho tôi sao?"

" …… " Sơ Nịnh thấy anh dường như không có gì để nói với cô, nhất thời không biết nói gì: "Nếu anh không có việc gì, cũng chỉ vì hơn nửa đêm muốn dày vò tôi, vậy anh đạt được mục đính rồi đấy, mau về đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!