Translator: Củ khoai tây sexy
Khi Tần Hi đến nhà họ Cố thì thấy cháu trai đang ở phòng khách chơi đồ chơi điều khiển từ xa, nhìn thấy anh liền vội vàng chạy tới: "Cậu!"
Tần Hi mỉm cười, khom lưng bế cậu nhóc lên, ngồi xuống sofa nựng má cậu: "Hôm nay con ở nhà trẻ có ngoan không?"
Cố Tần: "Ngoan ạ!"
Cô Ngôn Thanh từ trên tầng đi xuống, lông mày sắc nét, tuấn tú, áo sơ mi màu trắng được cắt may tỉ mỉ từng chi tiết, khí chất cao quý.
Nhìn thấy Tần Hi, anh tiến đến, ngồi bên cạnh: "Tìm anh có việc gì à?"
Tần Hi xoa đầu Cố Tần, ý bảo cậu đi chỗ khác chơi, rồi quay sang trả lời: "Em muốn lấy danh sách và thông tin chi tiết của những người được chôn ở khu nghĩa trang ngoại ô thành phố."
Đó là gia sản của Cận thị, mà người đứng đầu Cận thị – Cận Bùi Niên là bạn tốt của Cố Ngôn Thành. Nghĩa trang này có công tác bảo tuyệt đối, không dễ dàng để lộ thông tin của người được chôn cất cho những người không liên quan, Tần Hi đành phải nhờ anh rể giúp.
Cố Ngôn Thanh dựa lưng vào sofa, suy nghĩ lời nói của anh: "Để làm gì?"
Tần Hi: "Muốn đối chiếu một chút."
Cố Ngôn Thành gật đầu, không thắc mắc gì thêm, trực tiếp gọi điện cho Cận Bùi Niên: "Gửi cho tôi bản sao thông tin về người được chôn cất ở nghĩa trang."
Cận Bùi Niên: "Sao lại cần đến cái đó?"
Cố Ngôn Thanh: "Có chút việc."
Cận Bùi Niên: "Xảy ra chuyện gì à?"
Cố Ngôn Thanh: "Không có gì, chuyện cá nhân thôi."
Cận Bùi Niên: "Được rồi, để tôi gửi cho cậu."
Ngắt điện thoại, Cố Ngôn Thanh nhìn sang nói với Tần Hi: "Anh sẽ gửi cho cậu sau."
"Cảm ơn anh rể."
Cố Ngôn Thanh mỉm cười, hỏi: "Còn Viễn Thương thì sao? Việc tiếp quản ổn không?"
Tần Hi không có ý che giấu: "Một đám người có ý chống lại. Nhưng cũng không vấn đề lắm, mấy ngày trước vừa cho thôi việc giám đốc thiết kế và vài người của ông ta."
Cố Ngôn Thanh kê tay sau đầu, hỏi: "Vị trí giám đốc thiết kế cậu đã chọn được ai chưa?"
Tần Hi ngước mắt: "Anh muốn đề cử ai à?"
Cố Ngôn Thanh rướn người về phía trước, lấy ipad, mở trình duyệt, gõ một cái tên rồi đưa cho Tần Hi: "Cô ấy tên là Tưởng Nam Khanh, là bạn gái của một người em chơi với anh từ nhỏ, tốt nghiệp thạc sĩ, là kiến trúc sư nổi tiếng ở Italy."
Thấy Tần Hi chuẩn bị về, Cố Tần chạy lại, được anh bế lên, theo anh ra ngoài, hai tay cậu nhóc ốm lấy cổ anh rồi hỏi: "Cậu, cậu đã làm lành với mợ chưa?"
Nét cười trên mặt Tần Hi nhạt dần: "Con là trẻ con, quan tâm chuyện người lớn làm gì."
Cố Tần bĩu môi: "Con giúp cậu tìm được mợ mà cậu lại không dẫn được mợ về nhà. Cậu là đồ đại ngốc!"
Tần Hi nhất thời không biết nên khóc hay cười, chọc vào trán thằng bé: "Chưa đến lượt con nói cậu đâu. Thằng nhóc này!"
Cố Tần khịt mũi, cuối cùng nghiêm túc nói với Tần Hi: "Cậu à, cậu không thể thuyết phục mợ, cần con giúp thì cứ nói."
Cậu bé còn vỗ ngực tự hào: "Con thông minh hơn cậu đấy. Nếu cậu cầu xin, con chắc chắn sẽ giúp!"
Đến cửa khu biệt thự, Tần Hi giao cậu bé cho quản gia: "Đưa đứa nhỏ này đi chỗ khác chơi đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!