Editor: Kỳ Giản Niệm
Sơ Nịnh còn chưa nhìn thấy Tần Hi, chuyện phỏng vấn cũng chưa nhắc đến đã bị tiếp tân trực tiếp từ chối.
Rõ ràng là từ sau khi về nước, anh đã gặp chuyện này không ít lần.
Mới vừa vào tháng chín, cái nóng của mùa hè vẫn còn sót lại, từ công ty WHOLE LIFE đi ra, bên ngoài mặt trời chói chang, làm cho cả người không thoải mái.
Nhiệm vụ chủ yếu của Sơ Nịnh là mời Tần Hi tham gia chương trình phỏng vấn « Khách mời không khoảng cách », hiện tại đến người cũng không gặp được, trở về tổ chuyên mục cũng không có gì làm.
Cô nhìn thời gian, định đi sang quán cà phê gần đó, tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống.
Vừa rồi cô nghe thấy tiếp tân nói chuyện với thư ký của Tần Hi, chắc chắn Tần Hi đang ở trong công ty, cô quyết định ôm cây đợi thỏ.
Nếu như nhìn thấy Tần Hi đi ra, cô liền trực tiếp mặt dày mày dạn đi lên chào hỏi.
Quả nhiên thế sự vô thường.
Trước ngày hôm qua, Sơ Nịnh tuyệt đối sẽ không nghĩ đến, bản thân sẽ có một ngày phải vội vàng đi tìm anh.
Mà bây giờ, lại không có lựa chọn nào khác.
Lúc trước cô đột nhiên nói chia tay, đã đắc tội với anh, bây giờ công việc này lại rơi xuống đầu cô, tích cực mà nghĩ, Tần Hi có thể sẽ thừa cơ làm khó dễ cô; tiêu cực thì nói không chừng đến cơ hội gặp mặt cô cũng không có.
Nếu vậy thì xác suất thành công so với những đồng nghiệp khác trong tổ chuyên mục còn thấp hơn.
Tay trái cô chống cằm, xuyên qua tấm kính thủy tinh nhìn về cửa công ty, tay phải cầm chiếc thìa khuấy cốc cafe, cả người phiền muộn đến cực điểm.
Đã uống xong hai tách cafe rồi, thời gian cũng dần trôi qua.
Sơ Nịnh vẫn luôn nhìn chằm chằm cánh cửa của công ty, dòng người tới tới lui lui, nhưng từ đầu đến cuối lại chả thấy bóng dáng Tần Hi đâu.
Đột nhiên cô như nhớ ra điều gì, tức giận vỗ trán một cái rồi vội vàng đứng lên.
Cô cũng thật là hồ đồ, với thân phận của Tần Hi thì làm sao có thể đi ra từ cánh cửa này, chắc chắn anh sẽ đi thang máy xuống thẳng chỗ để xe, sau đó liền rời đi!
Không dám trì hoãn, Sơ Nịnh nhanh chóng trả tiền, vội vàng bước từ quán cà phê ra, trên vai đeo túi xách, hai tay che trán, lướt qua cái nắng gắt trên đỉnh đầu để tìm lối ra của chỗ để xe.
Hôm nay cô mặc chiếc váy màu đen, trên người hấp thụ nhiệt độ, làn da nóng đến đỏ bừng, mồ hôi đã sớm chảy không ngừng, dinh dính khó chịu.
Tìm được lối ra của chỗ để xe, nhưng cô không rõ Tần Hi đã rời đi chưa, chỉ có thể tìm một chỗ râm mát mà chờ đợi.
Đợi khoảng hai mươi phút, lúc Sơ Nịnh lấy khăn ướt ra lau mồ hôi trên trán, có một chiếc xe thương vụ lái ra.
Sơ Nịnh chỉ biết Tần Hi có một chiếc Bugatti, đối với chiếc xe thương vụ này căn bản không quan tâm tới.
Nhưng lúc chiếc xe tới gần, cô nhìn thấy logo Rolls
-Royce cùng biển số xe vô cùng thu hút, mí mắt cô khẽ chớp.
Loại xe này không phải người bình thường có thể mua được, chứ đừng nói là khu vực này, chỉ sợ là toàn bộ thành phố Trường Hoàn cũng không có được mấy cái.
Đoán được là Tần Hi, Sơ Nịnh vội vàng ném khăn ướt trong tay vào thùng rác bên cạnh, chạy tới giang hai cánh tay chắn ở đầu xe.
Tốc độ chiếc xe cũng không nhanh, thấy cô liền dừng lại.
Cửa sổ thủy tinh ở ghế sau mở ra, đập vào mắt là khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng, mặt mày anh thâm trầm, con ngươi đen láy lộ ra sự sắc bén.
Thấy Sơ Nịnh đi tới, Tần Hi tựa lưng ra phía sau, vẻ mặt lãnh đạm, cả người mang theo vài phần kiêu ngạo cùng xa cách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!