Chương 11: (Vô Đề)

Translator: Củ khoai tây sexy

Đến tháng 9, Sơ Nịnh chính thức chuyển đến tổ chương trình "Khách mời không khoảng cách" và trở thành thành viên của nhóm chuyên mục. 

Ngày đầu tiên gia nhập, chị Hồng đã triệu tập một cuộc họp có đầy đủ thành viên trong nhóm, tổng kết các vấn đề trong thời gian qua, đề xuất giải quyết, tiện thể nhắc đến việc muốn mời chủ tịch Whole Life tham gia chương trình nhưng luôn bị từ chối. 

Thiệu Lâm thở dài: "Chị Hồng, không phải chúng ta không cố gắng hết sức mà Tần tổng quá khó tính. Mỗi ngày em đều chạy đến Whole Life ba, bốn lần nhưng đến bây giờ vẫn chưa được gặp Tần tổng lần nào, gọi điện luôn là thư ký nghe. Hơn nữa, bên đó dứt khoát từ chối, tỏ ý hoàn toàn không có nhu cầu trả lời phỏng vấn, không trừ lại cho chúng ta đường sống."

Tề Thịnh cũng phụ hoạ: "Em cũng tham gia cùng cậu ấy, quả thật không thể liên lạc được với người ta. Chị Hồng, chúng ta phải cố chấp thế à?"

"Đương nhiên." Chị Hồng vừa sắp xếp hồ sơ trong tay vừa nói với mọi người: "Tần Hi không chỉ là ông chủ của Whole Life, mà còn là người thừa kế tập đoàn Viễn Thương. Nếu có thể phỏng vấn anh ta, đảm bảo sẽ thu hút được rất nhiều sự chú ý. Hơn nữa, scandal gần đây giữa anh ta và Kiều Sam vẫn chưa lắng xuống đâu, nhất định không được để tuột mất cơ hội phỏng vấn."

Kể từ khi bức ảnh giữa Tần Hi và Kiều Sam ở sân bay vào ngày anh trở về Trung Quốc được tung lên mạng, chủ đề giữa hai người họ chưa bao giờ hết hot. 

Hai nhà Tần – Kiều vốn có mối quan hệ làm ăn thân thiết. Tin đồn được chú ý hơn cả đó là hai gia đình có ý định liên hôn, Tần Hi có khả năng là vị hôn phu của ngôi sao Kiều Sam đang lên. 

Chị Hồng nói: "Mọi người nhớ làm việc chăm chỉ, nghĩ cách để có thể thu phục được Tần Hi."

Các thành viên nghe xong đều đau đầu mà khóc. 

"A, đúng rồi" – Thiệu Lâm nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên nhìn về phía Sơ Nịnh: "Không phải đợt trước cô tham gia bữa tiệc tối trang sức của Whole Life sao? Cô có gặp Tần tổng không?"

Sơ Ninh cười thầm trong lòng, chẳng phải Thiệu Lâm đang muốn ném chuyện đau đầu này cho cô sao?

Cô vừa mở miệng, còn chưa nghĩ nên trả lời như thế nào, Thiệu Lâm đã nhanh chóng đề nghị: "Chị Hồng, chúng ta ai cũng đã liên hệ với Whole Life, hay là để Sơ Nịnh thử xem. Cô ấy còn được Whole Life mời tham gia sự kiện nên bên đấy ít nhiều chắc cũng sẽ nể mặt cô ấy hơn chúng ta."

Sau khi nói xong còn không quên hỏi ý kiến mọi người: "Mọi người thấy sao?"

Ai cũng biết đây là củ khoai nóng mà Thiệu Lâm cố tình ném cho Sơ Nịnh, tự nhiên cũng không ai phản đối, hay nói cách khác là đều đồng ý. 

Chị Hồng cân nhắc ý kiến mọi người, nghĩ một lúc rồi hỏi Sơ Nịnh: "Em học trường Nhị Trung đúng không?"

Ngón tay Sơ Nịnh xoay bút bỗng dừng lại, gật đầu: "Đúng ạ."

"Thật trùng hợp." Chị Hồng cười: "Tần Hi cũng tốt nghiệp trường đó! Hai người cùng tuổi, có học cùng lớp không? Hay có quen biết gì không?"

Có nhiều điều khó nói, Sơ Nịnh mấp máy môi, đầu ngón tay cầm bút có chút trắng bệch.

Chị Hồng nghĩ sự im lặng của cô có nghĩa là phủ nhận, liền cười: "Trường Nhị Trung có hàng nghìn học sinh, không quen biết cũng không có gì ngạc nhiên. Nhưng dù sao cũng xem là bạn học mà lúc vừa về nước, anh ta còn tặng hai tòa nhà thí nghiệm cho Nhị Trung đấy nên chắc cũng khá xem trọng thời gian thời ở đây. Hay là em thử xem như nào?"

Trong lòng Sơ Nịnh có hàng vạn chữ "không" chạy qua nhưng ngoài mặt vẫn cắn răng nở nụ cười: "Được ạ."

Chị Hồng an ủi: "Em đừng áp lực quá, dù sao để thuyết phục anh ta cũng rất khó, em cố gắng hết sức là được."

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Từ phòng học đi ra, Sơ Nịnh cầm cốc tới phòng uống nước, kí ức về ngày diễn ra buổi tiệc trang sức lại hiện lên trong đầu cô. Trong con ngõ phía sau trường Nhị Trung, hôm đó quả thật cô và Tần Hi kết thúc không hề tốt đẹp. 

Trong ngõ hẹp chật chội, cô bị anh chặn lại, lưng dính chặn lên tường, cằm bị anh dùng bàn tay to lớn giữ lại. Đèn đường màu vàng mờ ảo chiếu lên một bên khuôn mặt anh, đôi mắt đào hoa nhuốm đầy vẻ tức giận: "Sơ Nịnh, nói là em yêu tôi đi."

Cằm bị nắm đau khiến đôi mắt cô bao phủ bởi hơi nước, lông mi khẽ run, một giọt nước mắt như pha lê lăn nước, rơi vào mu bài tay anh, mang theo hơi ấm. 

Anh có vẻ sửng sốt và buông lỏng động tác. Thấy cô im lặng, môi anh mím chặt, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng. 

Một lúc sau, anh lạnh lùng nói: "Từ nay, tôi không muốn gặp lại em nữa!"

Kể từ khi Tần Hi về Trung Quốc, mỗi lần hai người gặp nhau đều là trùng hợp, ngẫu nhiên. Tuy nhiên, nhớ lại từng lần đó, Sơ Nịnh không thể nhìn ra được thái độ Tần Hi với cô. 

Nếu là tình cũ khó quên, anh vốn là người cao thượng, kiêu ngạo, vừa mở miệng có thể lên lên trời, không nhìn ra dáng vẻ của một người tình cũ bảy năm trời mà không dứt. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!