Chương 1: (Vô Đề)

Editor: Kỳ Giản Niệm

Sơ Nịnh mặc một chiếc váy thiên thần trắng tinh, cả người ngã trên thảm, chỗ bả vai nhuộm màu máu tươi, nhìn rất chói mắt.

Mái tóc của cô dài, mềm mại, mi tâm cau lại, khuôn mặt trắng bệch, nhìn qua có mấy phần yếu đuối.

Sau khi ấn nút chụp, Trần Dương thu lại tư thế kỳ quái của mình, bước đến chỗ Sơ Nịnh gật đầu: "Ok, hoàn hảo. Có thể kết thúc công việc rồi!"

Sơ Nịnh đứng dậy đi vào phòng hóa trang, Trần Dương đem mấy tấm ảnh vừa chụp copy vào máy tính, phóng to lên.

Chủ để tạp chí Mỹ Nhân Thời Thượng lần này là "Thiên thần gãy cánh", vốn dĩ ban đầu nhà sản xuất mời một tiểu hoa đán đang hot Kiều Sam chụp ảnh cho trang bìa của quý này, nhưng mà vào giây phút cuối cùng, Kiều Sam lại thay đổi ý định, phá vỡ hợp đồng.

Trần Dương cùng đường mạt lộ*, đành phải tìm bạn thời đại học xin giúp đỡ, muốn nhìn xem có ai thích hợp không.

*Cùng đường mạt lộ: không còn lối thoát, đến bước đường cùng.

Sơ Nịnh, chính là người mà bạn cũ đã giới thiệu.

Trần Dương mới đầu đối với cô gái này cũng không hài lòng, là nữ phát thanh viên của một chương trình ban đêm, dáng dấp tuy thanh thuần, xinh đẹp, nhưng không có nhân khí, độ lưu lượng lại thấp, đem so sánh cùng Kiều Sam quả thật là kém xa.

Không nghĩ tới hiệu quả lại rất tốt, ngoài cả sự mong đợi.

Thậm chí Trần Dương cảm thấy, Kiều Sam tuy là một tiểu hoa đán, cũng chưa chắc đã có được loại khí chất thuần khiết bẩm sinh này của Sơ Nịnh.

Chụp ảnh đã nhiều năm, Trần Dương rất am hiểu việc dùng máy ảnh để miêu tả tâm hồn nhân vật, diễn tả dáng vẻ đẹp nhất của họ.

Nhưng cô nàng Sơ Nịnh lại không giống vậy, không gì có thể nắm bắt được khoảng trống sâu nhất trong mắt cô ấy.

Căn bản không cần cố gắng diễn, cô ấy vẫn có thể diễn tả hết được chính xác chủ đề "Thiên thần gãy cánh": Yếu ớt, bất lực, xanh xao nhợt nhạt, buồn bã.

Trên người cô như có sức mạnh thần bí, có thể kích thích sự bảo vệ của người đàn ông, nhìn thêm vài lần, sẽ chìm đắm trong đó.

Âm thanh giày cao gót chạm vào mặt đất vâng lên "cộc cộc", Trần Dương đang chuyên chú nhìn mấy tấm ảnh quay sang.

Sơ Nịnh đã tẩy trang, trên người mặc một chiếc váy liền thân màu đen, vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân dài thẳng tắp, mái tóc xoăn xoã ngang vai, nổi bật lên gương mặt trắng trẻo.

"Nếu không có chuyện gì khác, thì tôi xin phép đi trước." Giọng nói cô trong trẻo, mang theo sự mềm mại, khéo léo, toát lên vẻ nhu thuận*, nhưng lắng nghe kĩ lại có chút lạnh nhạt, không mang theo cảm xúc gì cả.

*Nhu thuận (nhu là mềm, thuận là vâng theo): nghĩa là làm theo lời dạy, làm theo sự sai bảo, làm theo tâm tình của mọi người. 

Trần Dương cầm lấy chìa khoá xe, đứng lên, câu nệ hỏi: "Tôi mời cô uống ly cà phê?"

"Không cần." Sơ Nịnh nhã nhặn từ chối, "Buổi tối tôi còn có việc, phải đến đài truyền hình sớm để chuẩn bị."

Từ studio đi ra đã là chạng vạng tối, ánh dương tham luyến tựa sát đường chân trời, những đám mây như một lớp lót, tạo nên một bức tranh nhiều màu sắc.

Sơ Nịnh đón xe đi đến đài truyền hình.

Giờ cao điểm, xe cộ trên đường tắc nghẽn, xe taxi chầm chậm chạy về phía trước.

Sơ Nịnh cũng không gấp, khuỷu tay chống lên cửa sổ xe định chợp mắt một chút.

Vừa nhắm mắt lại, liền nghe được tiếng tài xế cảm khái: "Thi đại học kết thúc, có người vui vẻ cũng có người có người u sầu."

Sơ Nịnh quay đầu nhìn ra ngoài, phát hiện xe vừa vặn đi ngang qua trường Nhị Trung* của thành phố Trường Hoàn.

*Nhị Trung: trường cao trung số 2

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!