Edit: Xiao Yi.
Lúc kết thúc công việc buổi chiều, Chu Thịnh Nam vẫn không tập trung được. Buổi tối, cô về khách sạn, khi quét thẻ vào phòng, Cận Bùi Niên không có ở đây.
Mỗi tối gần đây anh đều tới đây, chạy giữa hai đầu khách sạn và công ty, chẳng màng gió tuyết, đây là lần đầu tiên trở về mà Chu Thịnh Nam không nhìn thấy anh, nhất thời làm cô có chút không quen.
Cô cầm điện thoại lên muốn nhắn tin hỏi anh, nhưng gõ chữ được một nửa lại buông xuống, sau đó cô vào phòng tắm rửa mặt.
Lúc đi ra từ phòng tắm, trùng hợp Cận Bùi Niên từ bên ngoài trở về, đang cởi áo khoác lông treo lên giá. Nhìn thấy cô, anh lấy một bịch khoai nướng trong túi áo ra, cười nói: "Hai ngày trước em nói muốn ăn, hôm nay lúc về thì anh vô tình thấy có người bán nên mua về cho em này."
Chu Thịnh Nam thích ăn khoai nướng, từ hồi cấp ba đã cực kỳ thích. Chỉ là sau này cuộc sống càng ngày càng bận, những gì cô từng yêu thích cũng phải bỏ xuống, đã sớm không để trong lòng nữa.
Mấy ngày trước, hai người vô tình gương vỡ lại lành, cô từng cảm khái bản thân thật sự đã lâu chưa ăn khoai nướng nên có hơi nhớ. Thật ra câu này chỉ là thuận miệng nói, cô không ngờ Cận Bùi Niên lại nhớ kỹ trong lòng, về muộn thế này vẫn mua khoai nướng về cho cô.
Chu Thịnh Nam đi qua, mỉm cười nhận lấy bịch khoai, "Gần đây anh toàn mua đồ ăn cho em ăn đêm, em sẽ béo ra đấy."
Cận Bùi Niên quan sát cô một lát, sau đó nói: "Vốn dĩ em đã rất gầy, béo ra một chút sẽ dễ nhìn hơn."
"Nhưng cũng không thể ăn trước khi ngủ thế này được, không tốt đâu ạ."
Cận Bùi Niên suy tư, cảm thấy cô nói có lý, anh cười: "Anh đâu có nghĩ nhiều thế đâu, vậy sau này em muốn ăn cái gì thì buổi trưa anh mang tới đoàn làm phim cho em."
Cận Bùi Niên bận rất nhiều việc, làm gì có nhiều thời gian như vậy, đi tới đi lui cực kỳ phiền toái, nhưng khi anh nói câu này lại rất thản nhiên, thậm chí còn cảm thấy cô rút sạch tinh lực của mình thì anh mới vui vẻ vậy.
Chu Thịnh Nam lại nghĩ tới đối thoại mình đã nghe được hôm nay, thì ra Quách Mậu Tuyết giúp cô nhiều lần ở đoàn làm phim không phải là có duyên, cả chuyện cô nàng giới thiệu chương trình giải trí cho cô cũng là có ẩn tình khác.
Trong lúc nhất thời, chóp mũi của cô cay xè, nửa ngày sau vẫn không biết nói gì cho phải.
Không phát hiện ra tâm trạng kỳ lạ của cô, Cận Bùi Niên chỉ quay người đi vào phòng tắm. Lúc rửa tay đi ra, anh thấy cô vẫn đang cầm bịch khoai nướng đứng đó, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Sắc mặt của anh khẽ biến, anh đi qua kéo bả vai của cô, nhẹ giọng hỏi: "Em làm sao vậy?"
Chu Thịnh Nam cười cười, "Không có gì ạ, nhiều khoai nướng thế này em cũng không ăn hết một mình được nên đợi anh ra ăn cùng."
Hai người ngồi xuống ghế salon, Chu Thịnh Nam lột khoai cho anh ăn trước.
Cận Bùi Niên cúi đầu cắn một miếng, vừa giòn vừa ngọt lan ra đầu lưỡi, anh gật đầu cười: "Ăn ngon lắm đấy."
Lúc này, Chu Thịnh Nam mới ăn thử một miếng, vẫn là hương vị trong trí nhớ, ngọt đến lòng mềm đi.
"Đúng rồi," Cô làm như vô ý hỏi: "Phân cảnh của em sắp kết thúc, Quách Mậu Tuyết nói tiền bối của em ấy có thể giới thiệu cho em một chương trình giải trí. Em cảm thấy kỹ thuật diễn xuất của em không tốt lắm, có lẽ chương trình giải trí thích hợp với em hơn, anh thấy thế nào?"
Cận Bùi Niên vuốt mái tóc dài mượt của cô, gật đầu nói: "Em cảm thấy tốt là được, anh không hiểu những thứ này lắm."
Chu Thịnh Nam tiếp tục lột khoai cho anh, thở dài nói: "Chỉ là em cảm thấy mình nợ Quách Mậu Tuyết một ân tình lớn rồi, phải làm sao đây?"
Thấy cô nhíu mày như đang rầu rĩ chuyện gì, Cận Bùi Niên có hơi sững người. Quả thật cô không thích nợ ân tình người khác cho lắm, trừ khi tình huống khẩn cấp, hẳn là cô sẽ không nhận sự giúp đỡ của người khác.
Suy nghĩ một lát, anh khuyên nhủ: "Thật ra đối với em ấy mà nói chỉ là thuận tay giúp em mà thôi, em đừng quá để trong lòng. Coi như là hai người kết bạn, sau này có khi em sẽ giúp được em ấy. Còn nếu không được thì ân tình này coi như là anh thiếu, anh giúp em không phải tốt rồi sao?"
Thấy anh vẫn không nói thật, Chu Thịnh Nam dứt khoát không hỏi nữa. Cô dựa lên vai anh, cười một tiếng, "Sao hôm nay anh về muộn thế?"
Cận Bùi Niên hôn xuống trán của cô, "Anh phải tăng ca, cuối năm nên công ty hơi bận."
Chu Thịnh Nam đáp lời, "Vậy chắc là anh mệt muốn chết rồi, nhanh đi rửa mặt rồi ngủ sớm một chút đi."
…
Sau Tết năm đó, Chu Thịnh Nam tham gia quay chương trình giải trí, ngoài ra còn nhận đủ loại chụp ảnh của tạp chí và dự nhiều sự kiện, cô hoàn toàn bận rộn giống như trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!