Chương 46: Cố Ngôn Thanh, sao anh lại không hiểu phong tình thế chứ?

Edit: Xiao Yi.

Đã rất lâu rồi, Tần Noãn chưa nằm mơ thấy ác mộng, hôm nay người đàn bà kia tìm đến, ngược lại hại cô mơ thấy chúng.

Tần Noãn mơ thấy những đêm ngày còn ở nước ngoài kia.

Volant lại tới, ở bên ngoài không ngừng đập lên cửa phòng.

Cô bị doạ sợ, kéo căng màn cửa che lại ánh sáng bên ngoài, một mình co quắp trong góc tường, trong lòng gào thét: Mẹ ơi, cứu con!

Sau đó, cửa phòng bị đạp vỡ, cô bị doạ đến, bởi vì cửa phòng đã khoá trái rồi cơ mà? Cô đành tự giam mình trong tủ quần áo.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân lẫn tiếng chửi mắng, chúng từ tốn lại gần cô, đồ dùng trong phòng hay trong nhà đều bị đập nát, vang lên tiếng rơi vỡ lốp bốp.

Cô co quắp người trong tủ quần áo, nín thở mà rơi nước mắt, ngay cả thở mạnh cũng không dám…

Trong màn đêm mà giơ tay cũng không thấy được năm ngón ấy, bên ngoài không ngừng truyền đến tiếng động, tất cả sợ hãi và tuyệt vọng dần dần cắn nuốt cô.

Tiếng bước chân của Volant càng ngày càng gần, cuối cùng gã đạp cửa phòng ngủ ra.

Cô bị doạ đến cắn chặt cánh tay không để bản thân phát ra tiếng.

Cách tủ quần áo, cô nghe thấy thanh âm phát ra khi gã tìm đồ vật trong phòng.

Thời gian trôi qua, tiếng bước chân của Volant tới gần tủ quần áo. Cuối cùng, gã dừng lại, đe doạ nói: "Quỷ nhỏ, mày ra đây!"

Tần Noãn sợ run cả người, không dám lên tiếng.

Volant tiếp tục đứng bên ngoài tủ quần áo, đe doạ: "Mẹ mày bỏ mày lại mà đi, nhất định bà ta có để tiền cho mày đúng không? Ở đâu? Mày đưa tiền cho tao, tao sẽ không bắt nạt con nít."

Trong tủ quần áo là một khoảng tối tăm, hô hấp của Tần Noãn có hơi khó khăn. Cô run lẩy bẩy, quật cường không lên tiếng.

"Mày còn không ra thì tao mở cửa đấy!" Giọng nói của Volant dần mất đi kiên nhẫn, đạp vào tủ quần áo một cái.

Cuối cùng, cô không nhịn được bật khóc thút thít, trong lòng cực kỳ khát vọng mẹ sẽ trở về với gã, hay ba đến đây cứu mình.

Thế nhưng, hai người họ không đến, chỉ có cửa tủ quần áo là bị Volant mở ra.

Gã túm cánh tay của cô kéo ra ngoài, cô quật cường phản kháng lại, trong phút chốc, cô gào khóc kêu lên: "Cố Ngôn Thanh, cứu em với!"

Cô cắn lấy cánh tay của Volant, mơ hồ cứ lặp đi lặp lại cái tên "Cố Ngôn Thanh" này, cả người run lên như mất đi lý trí.

Volant đột nhiên dịu dàng trở lại, cúi người khẽ vuốt bờ vai của cô.

Trong đêm tối, cô nghe thấy giọng của Cố Ngôn Thanh, "Noãn Noãn à, đừng sợ nhé."

Lúc lấy lại ý thức rồi, Tần Noãn phát hiện bản thân đang ở trong phòng ngủ tại biệt thự phía Nam ngoại ô của mình. Giờ phút này, cô đang được Cố Ngôn Thanh ôm vào lòng, mà cô lại dùng hết sức lực mà cắn vào tay của anh.

Cố Ngôn Thanh không gỡ ra, chỉ nhẹ giọng dỗ dành, "Không sao rồi, chỉ là giấc mơ thôi, em đừng sợ nữa."

Tần Noãn hoàn hồn, buông lỏng cánh tay của anh ra, chợt thấy trên da thịt của anh bị cô cắn đến chảy máu.

Thấy thần sắc của cô như vậy, Cố Ngôn Thanh kéo ống tay áo xuống che đi cánh tay của mình. Anh bưng mặt cô lên, giúp cô lau nước mắt, "Không sao nữa rồi, anh đang ở đây."

Tần Noãn đã tỉnh táo lại, tầm mắt lại rơi xuống cánh tay của anh, áy náy nói: "Em… thật xin lỗi."

Không biết cô đã khóc bao lâu mà bây giờ, chất giọng vừa khô vừa mất tiếng.

"Anh để em nhìn nó đi," Tần Noãn vươn tay kéo ống tay áo của anh lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!