Chương 44: Em rất khó dỗ đấy

Edit: Xiao Yi.

Buổi chiều, mọi người rời khỏi biệt thự Lục gia, nhưng Tần Noãn và Cố Ngôn Thanh vẫn ở lại.

Ông ngoại Lục đeo kính lão kéo Cố Ngôn Thanh chơi game với mình, còn Tần Noãn thì ngồi với bà ngoại Lục để xem họ.

Bà ngoại Lục cười với cô, "Sau khi Mị Mị làm game cho ông ấy chơi, từ đó về sau mỗi ngày ông ấy chẳng làm gì khác cả, đều muốn chơi thôi. Mị Mị sợ ông ấy chơi nhiều mỏi mắt, cho nên hạn chế thời gian. Mỗi lần hết thời là ông ấy lại quăng máy chơi game đi, bắt đầu cáu kỉnh."

Bà vừa nói, vừa dở khóc dở cười lắc đầu, "Ông Lục của cháu bây giờ không khác gì đứa trẻ, lão già ấu trĩ ấy sao không nhìn bà học hỏi nhỉ?"

Tần Noãn nghe thấy, kéo cánh tay của bà ngoại Lục, cười nói: "Bà còn trẻ mà, vừa ưu nhã vừa hào phóng này, vừa đoan trang vừa tỉnh táo nữa, sao ông có thể so với bà được ạ?"

Ông ngoại Lục đẩy gọng kính, nhìn qua bên này một cái, "Tần bé con này, lỗ tai của ông còn nghe tốt đấy nhé."

Tần Noãn hắng giọng, "Ông à, không phải cháu đang dỗ bà vui sao ạ? Ông không thể giả vờ không nghe thấy ạ?"

Ông ngoại Lục "hừ hừ" cái mũi, "Cháu làm thế cũng không được, khen bà ấy một câu còn phải giẫm ông xuống một cái."

Cố Ngôn Thanh đưa mắt nhìn ông ngoại Lục, "Ông già thế rồi còn chấp vặt với cô gái nhỏ kìa, xem ra bà ngoại nói ông là lão già ấu trĩ cũng không có sai nha."

Ông ngoại Lục trừng mắt nhìn anh.

Cố Ngôn Thanh nhướn mày, hất mặt lên màn hình lớn, "Ông ngoại, ông rơi xuống mương kìa."

"... Mày cút đi chơi với Tần bé con đi, vẫn là ông với bà ngoại mày ăn ý hơn, còn mày chỉ khiến ông rớt mương rồi chết mấy lần thôi!" Ông ngoại Lục nói, đẩy anh đi ra.

Cố Ngôn Thanh cười, đứng dậy đổi vị trí cho bà ngoại Lục.

Bà ngoại Lục không hẳn là nghiêm túc chơi thật, để cho ông có một cơ hội thể hiện, từ hướng dẫn bà nhìn bản đồ rồi khoa tay múa chân này nọ.

Chỉ là không đến hai mươi phút, bà ngoại Lục bị lão bạn đời này la ó đến phiền não, rốt cục ném máy chơi game xuống, "Tôi không chơi nữa, ông giỏi thì ông tự chơi đi!"

Nói xong, bà quay người đi ra ngoài.

Ông ngoại Lục kinh ngạc một lát, nhỏ giọng lầm bầm, "Vậy mà bà nói tôi ấu trĩ, còn giận tôi được kìa."

Tuy miệng nói là vậy nhưng ông vẫn vui vẻ hi hi đuổi theo dỗ bà.

Trong phòng chơi game chỉ còn lại hai người Tần Noãn và Cố Ngôn Thanh. Tần Noãn nhìn cảnh ông bà cụ Lục ở chung, không nhịn được cong môi cười, cảm khái nói: "Nếu như chúng ta khi già cũng được thế này thì tốt."

Cố Ngôn Thanh vuốt vuốt ngón tay nhỏ bé của cô, ngữ điệu bình tĩnh không chút lay động, "Không đâu."

Tần Noãn kinh ngạc ngẩng đầu, hơi nhíu mi tâm, có hơi mất hứng.

"Không đâu" là có ý gì? Tức là hai người không thể làm bạn tới già hả?

Cố Ngôn Thanh nâng mi nhìn cô, một lát sau, anh áp tay cô lên mặt mình, hôn lòng bàn tay của cô một cái, cười nói: "Anh sẽ không ngây thơ như ông ngoại mà chọc tức bà ngoại đâu. Đến khi già rồi, anh vẫn thương yêu em."

Tần Noãn bị anh nói có hơi đỏ mặt, lại sợ bị anh nhìn thấy, cô liền cúi đầu. Chốc lát sau, cô mới ngẩng đầu lên, giả vờ bình tĩnh nói: "Mị Mị, em cũng sẽ yêu thương anh ạ."

"..." Khoé môi của Cố Ngôn Thanh giật giật, vành tai đỏ lên mấy phần, nhíu mày nói: "Không cho phép em gọi như vậy nữa."

Trong mắt Tần Noãn loé ra tia ranh mãnh, "Tại sao ạ? Ông bà ngoại gọi anh thế mà?"

Cố Ngôn Thanh nâng khuôn cằm thon gọn của cô lên, trong giọng nói lộ ra vẻ bất đắc dĩ, "Em gọi như vậy phá hư bầu không khí lắm."

"Ồ, có thể là anh chưa quen thôi. Đợi khi anh quen là được rồi, vậy sau này em phải gọi nhiều một chút mới được."

Cố Ngôn Thanh: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!