Edit: Xiao Yi.
"Cố Ngôn Thanh, em tức giận, anh dỗ em cho tốt vào!" Tần Noãn cau mày, sắc mặt ủ dột cực kỳ nghiêm túc, thậm chí hốc mắt của cô còn đỏ lên.
Cố Ngôn Thanh giật mình, lúc này mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Anh không dám đùa Tần Noãn nữa, giọng nói cũng mềm đi rất nhiều, "Anh chỉ... trêu chọc em th..."
Cố Ngôn Thanh vươn tay muốn ôm cô, nhưng bị cô né tránh.
Tần Noãn quay đầu đi, không muốn nói chuyện với tên cẩu nam nhân [1] này nữa!
Thật đáng ghét, cô đã nhất mực tin tưởng nhà anh không có tiền, gia cảnh cũng bình thường thôi. Kết quả, hôm nay anh lại thảy cho cô một tia sét giữa trời quang [2].
Tần Noãn cảm thấy bản thân bị đùa bỡn, lửa giận khó tả được không thể tan đi.
"Noãn Noãn à..." Cố Ngôn Thanh lại kéo tay cô lần nữa. Lần này Tần Noãn không tránh, anh ôm cô vào lòng, "Hay là em lại đánh anh hai lần cho hả giận, có được không?"
Tần Noãn đẩy anh ra, anh lại ôm chặt cô hơn nữa. Nhất thời cô giận lên, đột nhiên hung hăng cắn lên cổ anh một cái.
Cố Ngôn Thanh bị đau, kêu một tiếng, lông mày nhẹ cau lại, nhưng anh không né tránh, chỉ cười hỏi: "Cắn được một cái rồi, em có thoải mái hơn chưa?"
Tần Noãn cắn không nhẹ, bây giờ nghe thấy những lời này của anh, cô dần khép miệng lại. Lúc cô đưa mắt nhìn, cổ vai của Cố Ngôn Thanh đã hằn lên hai hàng dấu răng thật sâu, gân xanh máu đỏ, cực kỳ ngay hàng thẳng lối.
"... Em cắn cũng đẹp thật đấy." Tần Noãn nói.
Cố Ngôn Thanh: "..."
"Đẹp thật à? Anh xem thử một chút." Cố Ngôn Thanh từ ngoài sân thượng đi vào phòng ngủ, đứng soi soi trước gương.
Tần Noãn đi theo anh qua đó, đột nhiên tâm trạng có điểm hư.
Cô cắn rất sâu, dấu răng đặc biệt hiện rõ trên làn da trắng nõn của Cố Ngôn Thanh, nó như giương nanh múa vuốt, hệt như miểu tả tâm trạng vừa nãy của cô.
Cố Ngôn Thanh soi gương một hồi, cười nhẹ thành tiếng, "Ừm, chỉ cần là bạn gái của anh cắn thì đều đáng yêu."
Tần Noãn kiên định gật đầu, "Chủ yếu vì răng em tốt thôi, rất ngay hàng thẳng lối nữa."
Cắn xong một cái này, tức giận của cô cũng tan bớt, chuẩn bị rời đi, "Em đi tìm bà cụ Lục trò chuyện đây ạ."
Tần Noãn vừa mới xoay người, Cố Ngôn Thanh đã kéo cô lại, đuôi lông mày anh tuấn hơi nhếch lên, "Cắn người cho đã liền chạy, hình như em không tử tế rồi thì phải?"
Tần Noãn không phục, "Anh chọc tức em, em cắn anh một cái đã là trừng phạt nhẹ nhất rồi đấy! Anh còn dám nói em không tử tế hả?"
"Vậy thì được thôi, anh muốn sao nào? Hay là anh cắn em một cái? Tần Noãn giương cằm nhìn anh.
Nếu anh thật sự dám cắn cô một cái, nhất định cô sẽ bỏ về cho coi!!!
Cố Ngôn Thanh chợt cười, "Nào có người bị cún con cắn lại đi cắn ngược lại cún con đâu? Như vậy sẽ làm anh lộ ra sự thiếu suy nghĩ, còn chấp vặt cún con nữa."
Tần Noãn: "..."
"Cố Ngôn Thanh, em còn chưa nói là em hết giận đâu đấy! Anh dám mắng em nữa, em càng tức hơn!!!" Từng nắm đấm của cô rơi xuống ngực anh, sức lực cực kỳ không nể tình.
Cố Ngôn Thanh cười, nắm chặt tay của cô lại, bất ngờ hôn lên môi cô, ôm cả người cô chặt hơn một chút.
Tần Noãn còn chưa kịp chuẩn bị đã bị hôn thì sững lại hai giây. Sau đó, cô cũng dần an tĩnh lại, để cho nụ hôn triền miên xen lẫn giam cầm của anh rơi trên môi mình.
Nụ hôn của Cố Ngôn Thanh trằn trọc dời xuống, áp lên cổ cô.
Tần Noãn nhận được một cảm giác lạ truyền tới từ cổ mình. Cô còn chưa hoàn hồn, Cố Ngôn Thanh đã buông lỏng cô ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!