Edit: Xiao Yi.
Tiểu Linh Đang chỉ ở lại thành phố C ba ngày, sang ngày thứ tư, cô nàng mua vé máy bay trở về thành phố Z.
Tần Noãn và Cố Trí Dương đưa Tiểu Linh Đang ra sân bay, Tiểu Linh Đang nhìn biểu lộ buồn tiếc không thôi của Tần Noãn thì xoa bóp gương mặt của cô, "Chẳng phải đến kỳ nghỉ đông, chúng ta sẽ gặp lại sao? Giảng viên của mình có giao bài tập, nếu mình làm không hết sẽ bị ảnh hưởng đến thành tích, cho nên mình mới phải về gấp như vậy thôi mà."
Tần Noãn ôm cô nàng một cái, "Cậu một mình ở thành phố Z phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé."
Bỗng, chuyến bay nhắc nhở hành khách đi đăng ký, là chuyến bay của Tiểu Linh Đang.
Cô nàng vẫy tay với Tần Noãn và Cố Trí Dương, cười nói: "Mình đi nhé, hai người trở về đi."
Tiễn Tiểu Linh Đang xong, Tần Noãn và Cố Trí Dương từ sân bay đi ra.
Cố Trí Dương đeo khẩu trang màu đen, trên đầu đội nón lưỡi trai, nhìn qua Tần Noãn, "Giờ em đi đâu?"
"Về nhà." Tần Noãn trả lời, chuẩn bị đón taxi.
Cố Trí Dương nhìn đồng hồ một chút, "Chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm không? Gần đây có một nhà hàng làm món cá luộc cũng không tệ lắm!"
Tần Noãn suy tư như đang do dự điều gì.
Nếu là trước đây, cô sẽ không từ chối. Nhưng mà mấy ngày trước, Tiểu Linh Đang vừa nói ra chuyện Cố Trí Dương thích cô...
Có một số việc một khi đã đâm thủng, quả thật rất khó chịu.
Cố Trí Dương liếc nhìn cô, sau hồi lâu mới cười nói: "Có bạn trai rồi, em vì anh họ của anh mà thủ thân như ngọc, đến ăn cơm với bạn học nam cũng không dám sao?"
Hai tay của anh đút túi, dáng vẻ vĩnh viễn chính là cà lơ phất phơ, đuôi mắt đào hoa giương lên, trong ngữ điệu nói chuyện cũng mang theo đôi chút du côn.
Tần Noãn dừng mấy giây, nhướn mày, "Tôi chỉ sợ mình ăn chết anh thôi, anh lại mách lẻo với chú Cố nữa."
Cố Trí Dương hất cằm, "Đi thôi, nhà hàng rất gần đây."
...
Lúc ăn cơm, hai người không nói nhiều, bầu không khí không hiểu sao có hơi yên tĩnh.
Nhân viên phục vụ vừa lúc đi ngang qua, Tần Noãn gọi lại một tiếng, chỉ vào đồ ăn rồi nói: "Phần cá luộc lại làm phiền gói thêm một phần mang về giúp tôi."
Cố Trí Dương sửng sốt một chút, như đang nghĩ tới cái gì, hỏi: "Anh họ của anh đang ở nhà em sao?"
"... Không phải như anh nghĩ đâu, anh ấy ở phòng sách."
Cố Trí Dương cười thành tiếng, "Em vội giải thích làm gì? Cố Ngôn Thanh là người thế nào, anh còn hiểu rõ hơn em."
Nói đến đây, Tần Noãn như tìm được chủ đề, do dự hỏi: "Mỗi ngày ngoại trừ làm hạng mục của trường thì anh ấy còn nhận mấy việc bên ngoài, nhà anh ấy... rất thiếu tiền sao?"
Cố Trí Dương vừa uống một hớp nước trái cây, nghe cô nói vậy liền sặc một cái.
Tần Noãn đưa khăn tay cho anh, "Phản ứng của anh là sao? Chẳng lẽ anh ấy... thật sự rất nghèo?"
Cố Trí Dương ho khan còn dữ hơn.
Sau một hồi hoà hoãn lại, anh nín cười, "Em muốn biết thì tự đi hỏi anh ấy đi."
"Tôi từng hỏi rồi, một chút anh ấy cũng không chịu đề cập tới. Cho nên tôi nghĩ là anh ấy sợ tôi lo lắng chăng? Chỉ là ba của anh ấy không phải là giáo sư sao, phải không thiếu tiền mới đúng, rốt cục là anh ấy gặp khốn cảnh gì đây?"
Nói đến đây, Tần Noãn nhớ đến một vấn đề, "Mẹ của Cố Ngôn Thanh làm gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!