Chương 28: Bạn trai của mình cực soái!

Edit: Xiao Yi.

Gần tới kỳ nghỉ Quốc Khánh dài hạn, nhà của Chu Thịnh Nam ở địa phương, cổ chân trùng hợp bị thương nên đã xin phép nghỉ sớm, được người nhà tới đón.

Hai người Tô Tử Hân và Tề Á Nhuỵ nghỉ cùng ngày, sáng sớm phải lên xe lửa nên lúc này đang thu dọn hành lý trong phòng ký túc, Tần Noãn bị hai người đánh thức.

Cô dụi dụi mắt, thuận tay cầm điện thoại lên nhìn thời gian, mới bảy giờ sáng.

"Vé của các cậu mấy giờ khởi hành?" Tần Noãn xốc chăn, dựa bên giường nhìn hai người, dáng vẻ còn buồn ngủ.

Tề Á Nhuỵ khoá vali hành lý lại, ngẩng đầu nhìn cô, "Của mình khởi hành lúc bảy giờ bốn mươi lăm, còn Tử Hân khoảng tám giờ, là vé đường sắt cao tốc, bây giờ đi đây."

Sau đó, cô nàng có chút xin lỗi, hỏi: "Có phải tụi mình làm ồn tới cậu không?"

Tần Noãn lắc đầu, tiếng của hai người không lớn, chỉ là giấc ngủ của cô không sâu mà thôi.

Tô Tử Hân từ trong phòng tắm ra, hỏi Tần Noãn: "Kỳ nghỉ dài mười một ngày, cậu và Cố Ngôn Thanh có kế hoạch gì chưa?"

Tần Noãn chống cằm, "Anh ấy bận việc."

Tề Á Nhuỵ thở dài, "Đúng là có chút bận, hình như là hạng mục người máy cái gì đó. Cả phòng ký túc các anh ấy đều tham gia, nếu không mình cũng không phải về nhà rồi."

Vẻ mặt Tô Tử Hân đồng tình, "Hai cậu nói chuyện yêu đương vất vả thật đấy. Không nói nữa, ngày nghỉ cửa ga soát vẻ rất đông người, tụi mình nhanh lên đi."

Tề Á Nhuỵ đáp một tiếng rồi tạm biệt Tần Noãn.

Tần Noãn nằm lì trên giường, vẫy vẫy tay, "Đi đường từ từ thôi, về tới nhà nhớ báo bình an vào group chat nhé."

Tô Tử Hân làm động tác "OK", sau đó kéo tay Tề Á Nhuỵ vội ra khỏi ký túc xá.

Sau khi hai người đi, Tần Noãn gửi Wechat cho Cố Ngôn Thanh.

Đợi một lát không thấy anh trả lời, cô dứt khoát đặt điện thoại xuống rồi ngủ tiếp.

Lần tỉnh lại tiếp theo, trong ký túc xá lặng yên, chỉ còn một mình cô. Nhìn xem thời gian đã là chín giờ.

Lần trước, lúc Cố Trí Dương đến tìm cô, nói muốn về Cố gia thăm bà vào Quốc Khánh này. Vừa vặn hôm nay Tiểu Linh Đang cũng về thành phố C, ba người đã hẹn hôm nay cùng đi.

Nhớ đến chuyện này, Tần Noãn gửi tin nhắn cho Tiểu Linh Đang: [Cậu về tới chưa?]

Sau đó, cô đứng dậy đi rửa mặt.

Lúc đi ra từ phòng tắm, Tiểu Linh Đang đã trả lời tin nhắn, [Sớm nay mình vừa về tới. Không phải cậu nói muốn đi thăm bà Cố sao? Cố Trí Dương đón mình rồi, đang trên đường tới Đại học C. Cậu đã tỉnh chưa? Sửa soạn một chút đi, tụi mình tới liền.]

Nhanh như vậy sao? Tần Noãn vội thay quần áo rồi đi ra ngoài.

Lúc đi ra từ ký túc xá, cô nhận được điện thoại của Cố Ngôn Thanh.

"Hôm nay em ngủ dậy sớm thế?" Ngữ khí của anh giống như vừa tỉnh ngủ, chất giọng còn mang theo lèm kèm uể oải.

Tần Noãn ngây ra một lúc.

Nhớ ra bảy giờ sáng nay đã nhắn Wechat cho anh, cô cười nói: "Không phải ạ, bạn cùng phòng của em dọn đồ về nhà, em bị đánh thức nên tiện tay nhắn Wechat cho anh thôi. Lúc nãy vừa mới ngủ thêm một giấc rồi."

"Vậy anh qua tìm em nhé?" Giọng nói của anh uể oải.

Tần Noãn cảm giác không đúng, "Có phải anh lại thức đêm rồi không?"

Cố Ngôn Thanh đứng dậy khỏi giường, đi mở cửa sổ ra để bản thân thanh tỉnh một chút. Anh sợ ngày nghỉ cô sẽ nhàm chán, cho nên buổi tối hôm qua đã thức đêm để làm cho xong việc hôm nay, vừa mới ngủ tạm một giấc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!