Chương 27: "Thích" là sẽ làm càn, "chân ái" là sẽ kìm chế

Edit: Xiao Yi.

Nghe thấy giọng của Tần Noãn, Cố Ngôn Thanh ngồi dậy khỏi ghế salon, nhìn vào trong phòng, "Sao thế?"

Tần Noãn núp ở trong chăn, nhẹ giọng hỏi: "Chỗ này của anh sao tối như vậy? Một ánh đèn cũng không có."

"Lúc đi ngủ anh không thích nhìn thấy cái gì, cho nên màn cửa dùng loại màn che nắng, đèn đường bên ngoài không chiếu vào được." Cố Ngôn Thanh nói, suy tư một chút, "Em sợ tối sao?"

"Không có gì ạ, em thuận miệng hỏi một chút thôi."

"Vậy thì ngủ đi." Cố Ngôn Thanh lại nằm xuống lần nữa.

Lúc anh sắp ngủ, lại nghe thấy giọng của Tần Noãn gọi mình, "Cố Ngôn Thanh?"

"Sao thế?"

"Cố Ngôn Thanh?"

"Cố Ngôn Thanh!"

Cố Ngôn Thanh cảm thấy ngữ khí của cô không đúng, một lần nữa bật dậy, "Tần Noãn, em không sao chứ?"

"Noãn Noãn?"

Trong phòng truyền ra tiếng khóc, "Cố Ngôn Thanh, anh bật đèn đi ạ, em sợ..."

Anh vội đứng dậy bật đèn, vòng qua trước cửa rồi đi vào phòng nhìn cô.

Tần Noãn núp ở trong chăn, phủ kín cả đầu, thân mình không khống chế được run lên.

Cố Ngôn Thanh ngồi bên mép giường, nhẹ giọng gọi cô, "Noãn Noãn, anh bật đèn rồi, em đừng sợ nữa."

Tần Noãn mở mắt ra, lập tức rút vào trong ngực anh, hai tay ôm chặt eo anh, cả người vẫn run bần bật.

Cố Ngôn Thanh bị phản ứng của cô làm cho kinh ngạc. Anh vuốt lưng cô, vừa ôn nhu vừa dụ dỗ, nói: "Em đừng sợ, anh đây rồi."

Tần Noãn hoàn hồn, lau lau nước mắt ngồi dậy. Cô ôm chăn không nói lời nào, nghiêng mặt qua một bên, bộ dáng có hơi tức giận.

Cố Ngôn Thanh cười cười, xoa đầu của cô, "Sao em lại sợ tối vậy?"

Tần Noãn đẩy anh, "Em là con gái, con gái sợ tối còn cần lý do à? Không cần đấy!"

"Vậy chúng ta bật đèn ngủ, có được không?"

Tần Noãn nhìn đèn trần trên đỉnh đầu, nhíu mày, "Sáng quá em cũng không ngủ được ạ..."

Cố Ngôn Thanh nghĩ nghĩ, đứng dậy kéo màn cửa ra một phần ba, sau đó lại tắt đèn trong phòng.

Đèn đường bên ngoài xuyên qua màn cửa chiếu vào trong, rọi sáng một chút, mơ hồ có thể thấy được kiến trúc trong phòng.

Cố Ngôn Thanh lại nhìn qua Tần Noãn trên giường, "Như vậy được không?"

Tần Noãn nhìn xung quanh một vòng, gật đầu nhẹ đáp: "Được ạ."

"Vậy em ngủ đi." Cố Ngôn Thanh ngồi xuống bên giường, giúp cô gói chăn cẩn thận.

Tần Noãn nhắm mắt lại, một lát sau, cô cảm thấy được Cố Ngôn Thanh vẫn chưa đi.

Cô mở mắt ra, nhìn thấy anh vẫn ngồi bên mép giường, "Anh không ngủ ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!