Chương 26: Chỉ có ông xã của em mới được nhìn

Edit: Xiao Yi.

Lúc Tần Noãn về tới ký túc xá, Tề Á Nhuỵ và Tô Tử Hân đã trở về, lúc này đang thu dọn phòng tắm.

Tề Á Nhuỵ cầm mấy đồ xốc xếch trong phòng tắm xếp lại ngay ngắn, nói: "Mình cảm thấy chúng ta nên mua một tấm thảm. Nếu không, khi tắm mà bị trượt chân cũng quá doạ người đi."

Tần Noãn đi qua phụ cô nàng, lại hỏi Chu Thịnh Nam, "Tiểu Chu Chu, cổ chân của cậu thế nào rồi? Không sao chứ?"

Chu Thịnh Nam ngồi trên giường đọc sách, lắc đầu cười nhẹ, "Mình không sao, không có gì nghiêm trọng đâu."

Vừa dứt lời, chuông điện thoại của Chu Thịnh Nam vang lên, là một số lạ. Cô mơ hồ nhận máy, "Alo, xin chào."

Bên kia trầm mặc một hồi, giọng nam quen thuộc truyền đến, "Em bị thương sao?"

Là giọng của Cận Bùi Niên.

Cả người của Chu Thịnh Nam hơi khựng lại, cúp máy.

"Sao Cận Bùi Niên lại biết được số điện thoại của mình thế?" Cô nhìn về phía Tần Noãn và Tề Á Nhuỵ.

Tề Á Nhuỵ cầm chổi quét đất, cảm giác được ánh mắt của Chu Thịnh Nam đang nhìn mình, cô nàng chê cười quay đầu, "Tối nay Điền Phi Chương muốn xem điện thoại của mình, nói cái gì mà kiểm tra định kỳ. Kết quả là sau khi cầm điện thoại của mình, anh ấy liền lưu số của cậu rồi nói cho Cận Bùi Niên... Mình không phải cố ý."

Chu Thịnh Nam mấp máy môi, "Chuyện mình vấp ngã cũng là cậu nói sao?"

Tề Á Nhuỵ vội vàng phủ nhận, "Cậu không thể oan uổng mình được nha. Mình vừa mới về đã thấy phòng tắm loạn tùng phèo, phải bắt tay thu dọn nên không có cơ hội nói cho Điền Phi Chương nha."

Mọi người đều biết quan hệ giữa Chu Thịnh Nam và Cận Bùi Niên có điểm gì đó là lạ, nhưng bình thường Chu Thịnh Nam khá trầm mặc, cho nên ai cũng không hỏi đến, dù sao cũng là riêng tư của người khác.

Tề Á Nhuỵ không hề có ý muốn giúp Cận Bùi Niên, tối nay chỉ đơn thuần là việc ngoài ý muốn!

"Có lẽ là Cố Ngôn Thanh," Tần Noãn nói: "Nhưng mình không có nói là cậu bị ngã, không biết làm sao anh ấy đoán được."

Chu Thịnh Nam nhìn hai người, thở dài cười khẽ, "Không có gì đâu, mình không có ý muốn trách các cậu."

Thấy Chu Thịnh Nam không hề tức giận, trong lòng của Tề Á Nhuỵ hiếu kỳ, thử thăm dò hỏi một câu, "Quan hệ giữa Cận Bùi Niên và cậu... là thế nào? Mình nhìn không giống bạn học Cao trung bình thường nha."

Ý cười trên mặt Chu Thịnh Nam nhạt đi. Trầm mặc một lát, Chu Thịnh Nam nhìn về phía bạn cùng phòng, "Anh ấy là bạn trai cũ của mình."

"..." Mặc dù mọi người đều đã nghĩ đến quan hệ này, nhưng bây giờ Chu Thịnh Nam lại tự mình thừa nhận, ba người lập tức ngẩn người, có hơi thất thần.

Chu Thịnh Nam không tiếp tục nói nữa, bỏ quyển sách xuống, kéo chăn qua nằm.

"Vậy hai người..." Tề Á Nhuỵ còn muốn hỏi, Tần Noãn vội kéo cô nàng.

Phát hiện cảm xúc của Chu Thịnh Nam không tốt, Tề Á Nhuỵ im lặng, trong ký túc xá đột nhiên trở nên yên tĩnh lại.

Mười phút sau, chuông điện thoại của Chu Thịnh Nam lại vang lên lần nữa, nhưng trong nháy mắt liền bị cô cúp máy.

Tiếng chuông lại vang lên, cô vẫn từ chối cuộc gọi.

Như vậy lặp đi lặp lại nhiều lần, Chu Thịnh Nam kéo số điện thoại kia vào sổ đen, bên tai rốt cục cũng được an tĩnh.

Biết tâm tình của Chu Thịnh Nam không tốt, Tô Tử Hân và Tề Á Nhuỵ không đùa giỡn nữa, ai làm việc nấy.

Tần Noãn ngồi dưới đèn làm bài tập, một tin nhắn lạ gửi tới: [Tần Noãn, tôi là Cận Bùi Niên, mắt cá chân của Chu Thịnh Nam thường hay bị trật, mỗi lần đều rất nghiêm trọng, bôi thuốc không đủ, phải đi bệnh viện. Tôi đang ở dưới lầu ký túc xá các em nhưng không liên lạc được với cô ấy.]

Tần Noãn nhìn tin nhắn, thần sắc lập tức biến đổi. Cô quay lưng về phía Chu Thịnh Nam đang nằm trên giường, đưa lưng về phía mình, "Tiểu Chu Chu, vết thương trên chân cậu sao rồi?"

"Không sao." Thanh âm của Chu Thịnh Nam rất nhẹ, đè nén cảm xúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!