Chương 25: Em có rất nhiều tiền

Edit: Xiao Yi.

Ngay lúc này, nghe thấy tiếng của Cố Ngôn Thanh, không hiểu sao Tần Noãn lại cảm thấy có hơi hoảng hốt.

Cô nắm chặt điện thoại bên tai, quên mất việc phải trả lời anh.

Người bên kia đợi một hồi, giọng nói pha chút lo lắng hỏi: "Em sao vậy?"

"Tần Noãn?"

Đứng dưới lầu ký túc xá nữ, Cố Ngôn Thanh càng thêm nắm chặt điện thoại, lẳng lặng chờ đợi phản ứng của cô, ánh mắt nhìn về hướng dãy lầu của ký túc.

Tần Noãn hoàn hồn lại, lúc này mới nhớ tới Cố Ngôn Thanh đang đợi cô.

Cô có chút áy náy đáp lại: "Bạn cùng phòng của em vừa bị ngã, tạm thời em không ra ngoài được."

"... Em không sao chứ?"

"Em không sao, đã nói là bạn cùng phòng bị ngã mà. Anh lo lắng như vậy làm gì, nhớ em sao?" Tần Noãn khẽ cười.

Cố Ngôn Thanh nghĩ đến không khí bên kia không thích hợp để nói chuyện điện thoại, trong lòng có hơi khẩn trương, thấp giọng nói: "Anh đang ở dưới ký túc xá của các em."

"Thật sự là nhớ em à?"

"Ừ, em xuống đây đi."

Cúp điện thoại, Tần Noãn nhìn sang Chu Thịnh Nam còn đang ngẩn người, cười nói: "Mình dìu cậu lên giường nhé."

Chu Thịnh Nam gật đầu, dưới sự giúp đỡ của Tần Noãn vịn thang leo lên giường trên, nói với Tần Noãn: "Cố Ngôn Thanh hiếm khi rảnh rỗi, cậu đi đi."

Tần Noãn suy nghĩ một chút, nói: "Anh ấy đang ở dưới lầu, mình đi nói chuyện với anh ấy mấy câu, lát nữa sẽ trở về. Chân cậu bị thương, cử động không tiện, nếu cậu có chuyện gì phải gọi điện ngay cho mình. Mình lập tức trở về."

"Ừ, cậu mau đi đi."

Lúc Tần Noãn ra tới cửa, Chu Thịnh Nam nhìn chằm chằm bóng lưng cô, không tự chủ gọi lại một tiếng: "Tần Noãn."

Tần Noãn quay đầu nhìn lại: "Sao vậy?"

Chu Thịnh Nam muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ cười cười: "Không có việc gì đâu."

Tần Noãn biết cô muốn hỏi chuyện gì, ngừng lại một lát, cô xoa xoa lưng, nhướng mày cười khẽ: "Buồn bã và đau khổ không có ở xung quanh cậu, mà ở trong lòng cậu."

"Có câu "Con người sẽ mãi mãi khuất phục trước vận mệnh, nhưng vận mệnh lại không nghe theo bất kỳ kẻ nào". Mình lại cảm thấy, có một loại người sẽ không bị vận mệnh đánh bại. Cậu biết đó là loại người nào không?"

Chu Thịnh Nam lắc đầu.

"Người dũng cảm." Tần Noãn chỉ vào chính mình: "Cậu mỉm cười với cuộc sống, vận mệnh mới có thể mỉm cười với cậu."

Cô thật lòng nói với Chu Thịnh Nam.

Hốc mắt Chu Thịnh Nam rưng rưng, nhẹ nhàng gật đầu: "Cám ơn cậu."

Tần Noãn nhẹ nhàng khép cửa lại, chạy xuống lầu dưới.

Từ trong ký túc xá chạy ra, cô nhìn thấy Cố Ngôn Thanh đứng dưới tàng cây.

Thân mình của anh thẳng tắp, tiêu sái tuấn lãng, lẳng lặng nhìn hướng cửa ký túc xá, ánh mắt dừng lại một lúc lâu, mang theo mấy phần lo lắng.

Cho đến lúc này, khi thấy Tần Noãn xuất hiện, Cố Ngôn Thanh liền nhanh chóng bước tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!