Edit: Xiao Yi.
Ngày hôm sau, lúc Tần Noãn tỉnh lại, cả người cảm thấy hoa mắt váng đầu, toàn thân không hề dễ chịu.
Nhớ ra sáng nay còn có tiết, cô nặng nề xoa đầu, bò xuống giường đi phòng vệ sinh để tắm rửa một cái.
Lúc đi ra, mấy người bạn cùng phòng đều đã tỉnh, Tề Á Nhuỵ dụi đôi mắt buồn ngủ, hỏi cô: "Noãn Noãn, cậu không sao chứ? Tối hôm qua cậu say mèm."
Tần Noãn giữ tóc cho khô, tìm quần áo trong tủ, sau đó quay đầu cười với cô nàng, "Mình tắm một cái nên tốt hơn nhiều rồi."
Vừa mới sáng, mọi người không có gì phấn khởi cả, ai nấy ngáp một cái rồi đi rửa mặt, thay quần áo.
Lúc bốn người cùng đi ra ngoài, cơn buồn ngủ đã biến mất, Tô Tử Hân mới có chút tinh thần, hỏi Tần Noãn, "Cậu còn nhớ chuyện tối hôm qua không?"
Sắc mặt của Tần Noãn lập tức giật mình, cứng đờ gượng cười hai tiếng. Cô mơ hồ nhớ, hình như là mình... cưỡng hôn Cố Ngôn Thanh.
Tô Tử Hân giơ ngón tay cái lên với cô, "Người chị em, cậu bạo đấy! Mình ngưỡng mộ cậu."
"Đi nhanh lên đi, lát nữa gặp căn
- tin đông người rồi đến lớp muộn bây giờ." Tần Noãn lúng túng nói, kéo tay mấy cô nàng chạy về phía căn
- tin.
Vào khung giờ này, căn
- tin người đến kẻ đi.
Bốn người còn chưa tới được căn
- tin đã nhìn thấy phía đối diện có bốn người sinh viên nam đi tới, xem ra là cũng tới căn
- tin.
Bốn người dáng cao không thấp, lại có thêm giá trị nhan sắc nghịch thiên [1] Cố Ngôn Thanh và khí chất thanh nhã xuất thần, đi giữa bốn người càng gây chú ý.
Tô Tử Hân giật giật cánh tay của Tần Noãn, ra hiệu cho cô nhìn về phía trước.
Tần Noãn thuận thế ngẩng đầu, chợt thấy Cố Ngôn Thanh dừng lại trước cửa căn
- tin. Ánh mắt của anh cũng nhìn qua bên này, giống như đang nhìn cô vậy.
Nhịp tim của Tần Noãn nhất thời lỡ mất nửa nhịp.
Buổi tối hôm qua, cô đã mãnh liệt cưỡng hôn Cố Ngôn Thanh, bây giờ lại gặp, thật đúng là... oan gia ngõ hẹp!
Cố Ngôn Thanh đứng đó nhìn cô là có ý gì? Muốn tìm cô tính sổ à?
Cũng đúng! Đường đường là đại thần khoa Công nghệ máy tính, là nhân vật phong vân, tối hôm qua lại bị cô cưỡng hôn trước mặt mọi người.
Khó trách có chút mất mặt.
Bước chân đang đi tới căn
- tin của Tần Noãn vô thức chậm lại.
Chỉ kiên trì đi thêm vài bước, cô thừa nhận mình sợ, dừng lại nói: "À ừm... tối hôm qua mình ăn nhiều nên hôm nay không đói lắm! Hay là các cậu đi mua cơm đi, mình tới lớp học trước để giữ chỗ giùm các cậu."
Mấy người bạn cùng phòng còn chưa nói gì, Tần Noãn đã nhanh chóng quay người, nhanh chân chuồn mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!