Edit: Xiao Yi.
Tần Noãn sững người một chút, hồi lâu sau mới chớp mắt, đáp: "Em không có gì muốn nói đâu ạ. Chỉ là sợ anh bị nhiệt, nên em mới khuyên anh uống nhiều nước một chút thôi."
Cố Ngôn Thanh đánh giá cô một cái, sau đó nhăn mi không nói gì. Ngồi được một lát, anh đứng dậy, "Em cứ ăn đi, tôi đi rửa tay."
Nói xong, anh trực tiếp rời đi, cả người Tần Noãn thở phào một hơi.
Nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Cố Ngôn Thanh, đợi khi anh biến mất ở góc rẽ, cô liền luống cuống tay chân lấy thư tình trong balo của mình ra, gấp như sét đánh tới nơi nhét vào balo laptop của Cố Ngôn Thanh, sau đó lại giả bộ như không có gì tự ăn thịt nướng của mình.
Lúc Cố Ngôn Thanh từ phòng vệ sinh trở lại, Tần Noãn đang say sưa ăn ngon lành, chỉ vào thịt tôm vừa nướng xong, "Ăn ngon lắm ạ, anh có muốn ăn thêm một chút không?"
"Tôi no rồi, em ăn đi." Cố Ngôn Thanh tuỳ ý ngồi xuống, hai chân bắt chéo lại, bên trong khí chất ôn nhuận lộ ra vẻ ung dung.
Giải quyết xong vụ thư tình, Tần Noãn buông mớ tâm sự trong lòng xuống. Mặc kệ anh có ăn hay không, tự cô cũng ăn say sưa ngon lành.
Tần Noãn thuận tay tìm một chủ đề, "Con trai như anh khi ăn cái gì cũng nhanh, cho nên thời gian ngồi ăn cũng ngắn. Em là con gái, ăn chậm rãi từ tốn nên mới hao phí thời gian dài. Nhưng thật ra em không có ăn hết bao nhiêu đâu, chỉ khoảng... một phần ba những gì anh đã ăn thôi."
Cố Ngôn Thanh nín cười, chủ động giúp cô nướng thịt, "Bên ngoài chắc còn mưa nữa, em cứ ăn từ từ, không cần phải vội."
Tần Noãn không hiểu sao lại hơi chột dạ, ủ rũ cúi thấp đầu một chút.
Chờ đến khi cô ăn no rồi, mưa bên ngoài vẫn rơi không ngừng, trái lại còn lớn hơn vừa nãy một chút.
Thời gian dùng buffet là hai giờ, hết giờ hai người đi ra khỏi nhà hàng, đứng dưới mái hiên trú mưa.
Cố Ngôn Thanh thẳng người đứng đó, ánh mắt nhìn về phương xa, khiến cho giữa hai người gần như không có gì để nói.
Tần Noãn bắt chuyện một câu, "Mưa này không biết khi nào mới tạnh, sớm biết vậy thì em đã mang theo cái ô rồi..."
Cố Ngôn Thanh quay đầu liếc cô một cái, sau đó chỉ về hướng những người chạy trên đường cho cô nhìn, "Mưa lớn như vậy dù có mang ô theo cũng sẽ bị xối. Em chờ một lát đi, có thể sẽ tạnh mưa."
"Dạ." Tần Noãn cũng an tĩnh lại.
Cô cầm điện thoại chơi rắn săn mồi, trong lòng lại suy nghĩ đến khi Cố Ngôn Thanh nhìn thấy thư tình của cô, biểu lộ sẽ như thế nào nhỉ? Trong lòng cô không nhịn được có hơi chờ mong.
Có lẽ là do tưởng tưởng đến nhập tâm, con rắn của Tần Noãn cắn đuôi chết, game over. Cô ảo não chu mỏ một cái, lại nhấn reset game.
Cố Ngôn Thanh đứng bên cạnh, yên tĩnh nhìn cô, cảm thấy Tần Noãn hôm nay không giống với dự đoán của anh lắm.
Anh chủ động mời cô ăn cơm, nếu theo tác phong trước kia của cô, hẳn là cô sẽ càng chủ động với anh mới đúng, thậm chí là tỏ tình với anh lần nữa.
Cố Ngôn Thanh đã nghĩ kỹ rồi, nếu lần này cô lại tỏ tình, anh lập tức nhận lời.
Nhưng bây giờ Tần Noãn lại không nói gì như thế, anh liền có hơi không thể quyết định chắc chắn được...
Nhìn cô khả năng sẽ mãi chơi trò rắn săn mồi, không giống ngày thường nói chuyện với mình, Cố Ngôn Thanh đứng đó đợi một hồi, sau đó chủ động gọi cô, "Tần Noãn."
"Dạ?" Tần Noãn ngẩng đầu nhìn anh một cái, lại tiếp tục cúi đầu chơi game, "Sao thế ạ?"
"Em..." Cố Ngôn Thanh mấp máy môi, "Em không có gì muốn nói với tôi à?"
Tần Noãn ngây ra một lát.
Cô tắt trò chơi đi, không hiểu nhìn anh, "Không có ạ."
Cẩn thận suy nghĩ một chút, Tần Noãn lại nói thêm một câu, "Trời còn mưa nữa, anh đứng chờ cẩn thận bị ướt balo đựng laptop đấy ạ."
"..." Cố Ngôn Thanh dừng một chút, "Còn gì nữa không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!