Edit: Xiao Yi.
Buổi tối, sau khi rửa mặt rồi nằm lên giường, Tần Noãn nghĩ lại chuyện đã phát sinh trên bãi tập hôm nay.
Cố Ngôn Thanh không tặng ly cho cô, nhưng vẫn tặng cho cô ưu đãi không phải xếp hàng khi chờ nhận chè đậu xanh. Nghĩ kỹ lại thì... không phải Cố Ngôn Thanh vẫn đối xử rất tốt với cô đó sao?
Tần Noãn đang suy nghĩ, đột nhiên Cố Ngôn Thanh gửi tin nhắn Wechat tới: [Các em khi nào sẽ diễn tập quân sự?]
Tần Noãn không ngờ tới anh sẽ chủ động liên lạc cho mình, nhất thời chưa kịp hoàn hồn.
Tỉnh lại mấy giây, sau khi xác định bản thân không phải đang mơ, cô mới ngồi xuống, trả lời: [Thứ sáu tuần này ạ.]
Cố Ngôn Thanh: [Không phải hôm nay em hỏi tôi khi nào sẽ mời em ăn cơm sao? Vậy thứ sáu tuần này luôn đi, sau khi các em diễn tập xong thì nhắn Wechat cho tôi, tôi mời em ăn cơm.]
Tần Noãn nhìn chằm chằm tin nhắn kia, đọc đi đọc lại ba lần, nội tâm kinh hỉ cực độ.
Cố Ngôn Thanh vậy mà chủ động mời cô ăn cơm nè!!
[Được ạ, được ạ!] Tần Noãn nhanh chóng trả lời tin nhắn của anh, nhưng rất nhanh lại thấy bản thân hơi quá đà.
Cô thu hồi tin nhắn, lạnh lùng trả lời có một chữ: [Được.]
Ở ký túc xá nam, Cố Ngôn Thanh nhìn thấy tin nhắn phía trên bị thu hồi, sau đó là một tin nhắn khác gửi tới, chỉ một chữ "được", anh sửng sốt nửa ngày, sau đó cười nhẹ thành tiếng.
Lúc này, Tần Noãn lại đang để điện thoại xuống, nằm trên giường lăn qua lăn lại, đắc ý trong lòng.
Cô nghĩ lại lời của Tô Tử Hân đã nói trước đó, liền do dự ngó qua mép giường, hỏi cô nàng, "Tử Hân, cậu thật sự cảm thấy Cố Ngôn Thanh thích mình à?"
Tô Tử Hân ngồi trên giường của mình, chân gác lên rào giường để sơn móng chân. Một tay sơn, một tay tuỳ ý quơ quơ, ngữ khí hững hờ trả lời: "Dù sao thì mình cũng thấy khả năng này rất lớn."
Tần Noãn chống cằm suy nghĩ, trầm tư nói: "Anh ấy hẹn mình ăn cơm vào thứ sáu tuần này. Vậy đợi đến lúc đó, mình lại tỏ tình với anh ấy được không nhỉ?"
"Lại tỏ tình?" Chu Thịnh Nam đang đọc sách trên giường nhạy bén nắm được trọng điểm, kinh ngạc ngẩng đầu, "Cậu từng tỏ tình với anh ấy à?"
Tần Noãn giật mình, lập tức cười giải thích: "Mình... từng gặp anh ấy hồi nghỉ hè, có theo đuổi anh ấy một tuần."
"Nhưng không theo đuổi được." Cô xoa xoa mũi.
"Tần Noãn!" Tô Tử Hân quát to một tiếng, "Mình đang sơn móng tay, sao cậu lại quăng cho mình một cái tin chấn động dữ dội thế hả?"
Cô nàng luống cuống tay chân lấy khăn lau sạch giường của mình, gương mặt lộ ra vẻ luyến tiếc.
Tần Noãn: "..."
"Lần này toang rồi, tấm grap này vứt được rồi..." Tô Tử Hân nhìn sơn móng tay đổ trên giường, lắc đầu thở dài.
Sau đó, cô nàng lại nhìn về phía Tần Noãn, "Thảo nào mình cảm thấy quan hệ giữa cậu và Cố Ngôn Thanh cứ là lạ. Thì ra là nghỉ hè đã biết nhau, cậu còn theo đuổi người ta, cậu giấu hay đấy!"
Tô Tử Hân "chậc chậc" hai tiếng.
Tần Noãn ngượng ngùng cười, "Không phải là mình không theo đuổi được sao? Cho nên mới không nói với các cậu..."
"Có lẽ lần trước cậu dùng sai cách, hay là lần này dùng thử biện pháp khác đi?" Tô Tử Hân đề nghị.
Tần Noãn cũng lo, nhẹ nhàng gật đầu, "Lần trước quả thật mình quá bộc trực, không có hàm súc cũng chả thận trọng. Hay là bây giờ mình chuyển thành viết thư tình? Cách này tương đối lãng mạn, học bá như anh ấy hẳn thích cách này nhỉ?"
Tô Tử Hân suy nghĩ một chút, "Cách này cũng được, nhưng cậu nhớ phải chân thành một chút, đừng có chép trên mạng đấy."
Chân thành một chút ấy à...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!