Chương 15: Một trái tim, cả một đời

Edit: Xiao Yi.

Vừa nãy thấy Lý Nhiễm nghênh đón mà Cố Ngôn Thanh còn nói chuyện với cô ta, Tần Noãn cho rằng anh tìm Lý Nhiễm thật, lúc này còn đang phụng phịu cúi đầu ôm cái ly.

Đột nhiên, một tiếng gọi khẽ kéo suy nghĩ của Tần Noãn trở về. Cô ngẩng đầu nhìn lên, Cố Ngôn Thanh đứng cách đó không xa, trường thân ngọc lập [1], dáng người phiêu dật.

Ánh mắt của anh đang nhìn về hướng cô. Bên cạnh cô lập tức tràn ngập ánh mắt ganh tỵ bức người phóng tới.

Tề Á Nhuỵ đẩy cô, "Ngẩn người làm gì? Cố Ngôn Thanh tìm cậu kìa!"

Tần Noãn hậu tri hậu giác đặt cái ly xuống. Cô đứng dậy, phủi mông một cái rồi đi qua, đứng trước mặt anh.

Khoảng cách rất gần, cô có thể ngửi được mùi hương tươi mát trên người Cố Ngôn Thanh xen lẫn hoocmone của thanh xuân.

Hô hấp của Tần Noãn có chút loạn, nhưng trên mặt lại mang theo ý cười, "Anh tìm em ạ?"

Cố Ngôn Thanh vươn tay ra.

Tần Noãn không hiểu gì mà nhìn anh, trái tim trong ngực nhảy lên tưng tưng.

Anh có ý gì? Giống như Tô Tử Hân đã nói... anh thích cô sao? Chỉ cần vươn tay qua là đến, là được anh bày tỏ, hỏi cô làm bạn gái đấy ư?

Ma xui quỷ khiến, Tần Noãn cũng vươn tay ra, đặt vào lòng bàn tay của anh.

Nhóm người phía sau lập tức sôi trào, thậm chí còn có người trực tiếp bật dậy từ dưới đất lên.

Cố Ngôn Thanh cũng bị hành động của cô làm cho sững lại. Anh nhìn chằm chằm ngón tay hơi lạnh của Tần Noãn đang đặt trong lòng bàn tay của mình, xúc cảm hơi lạnh khiến lòng anh hơi run lên.

Cố Ngôn Thanh không hiểu mô tê gì, hỏi: "Em làm gì vậy?"

"Dạ?" Tần Noãn nghi hoặc ngẩng đầu, cũng không hiểu mô tê gì nhìn anh.

Không phải Cố Ngôn Thanh muốn nắm tay cô sao? Cô đã cho rồi sao anh còn không vui thế?

"Tôi muốn cái ly của tôi, không phải tôi vừa mới nói cái ly này vừa mua à? Em không định sẽ trả cho tôi sao?" Anh nói.

Tần Noãn: "..." Quả nhiên là cái ly kia không phải chuẩn bị riêng cho cô mà!

Bây giờ, đến ý định muốn chết cô cũng có!!!

May mắn là tốc độ phản ứng còn nhanh, Tần Noãn lễ phép cầm ngược tay Cố Ngôn Thanh lại, sau ba giây tự nhiên thu về, trên mặt mỉm cười, "Cảm ơn chè đậu xanh vừa rồi của tiền bối ạ, em còn đang nghĩ đợi lát nữa sẽ trả lại cho anh. Chỉ là cái ly của anh cũng đáng yêu quá à, nhìn hơi giống... phong cách con gái."

Cố Ngôn Thanh ho hai tiếng, trả lời: "Người của Hội sinh viên mua giúp, gu của cậu ấy không tốt lắm nên mua đồ nữ cho tôi. Vậy nên tôi mới không dùng."

Tần Noãn: "Vậy phải làm sao bây giờ ạ? Em đã dùng qua mất rồi."

Cố Ngôn Thanh suy nghĩ một chút, nói: "Thế này đi, em trả tiền mua ly cho tôi."

"... Cũng được." Tần Noãn sờ sờ túi, "Bao nhiêu thế ạ?"

"Ba mươi tệ."

Tần Noãn sờ trong túi nửa ngày chỉ mò ra được một tờ trăm tệ, không có tiền lẻ. Lúc này, ngữ khí của cô không thuận, dứt khoát trực tiếp đưa cho anh, "Thối tiền thừa cho em, cảm ơn!"

Cố Ngôn Thanh cầm lấy, sau đó rút tiền lẻ trong túi trả cho cô, "Bảy mươi tệ này, em đếm thử xem."

... Anh vậy mà có tiền lẻ trả cho cô thật!

Tần Noãn rất không tình nguyện nhận về, cuối cùng vẫn không nhịn được nói một câu, "Tiền bối, anh sẽ không ép mua ép bán và kiếm lời từ giá chênh lệch trung gian đâu, phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!