Lâm Nhiên ngồi trên sofa chơi điện thoại, cậu tắm rửa thay đồ ngủ xong, đang quấn chăn.
Lý Triết đang ở trong phòng tắm, cửa phòng tắm khép hờ nhưng vị trí của Lâm Nhiên ở đối diện phòng ngủ, có thể nhìn thấy được tình hình trong phòng tắm.
Lý Triết lưu loát cởi áo len, áo trong, thắt lưng rồi cởi quần, chỉ chừa lại quần đùi, y có dáng người của vận động viên, nhìn thôi đã thấy cảnh đẹp ý vui.
Nhìn cũng không mất cái gì thế là Lâm Nhiên quang minh chính đại mà nhìn, đáng tiếc sau đó Lý Triết nhớ ra cửa phòng tắm chưa đóng lại nên đưa tay đóng cửa.
Lâm Nhiên cúi đầu, tiếp tục đọc tin nhắn trên điện thoại, cậu đang nhập vào khung chat, trò chuyện với ai đó.
Vừa gửi tin nhắn sang, rất nhanh sau đó đã nhận được tin trả lời của Ngụy Văn Văn, giọng điệu vô cùng kích động: "Anh ta đẹp trai dữ thần!"
Lâm Nhiên bật cười, Lâm Nhiên cười đến mắt cũng cong cong, cậu gõ chữ: "Đương nhiên rồi trời, dù sau cũng là người tao nhìn trúng mà!"
Sau khi gửi đi nụ cười của Lâm Nhiên tắt dần, cậu kéo tin nhắn lên trên xem lại lịch sử cuộc trò chuyện, cậu gửi cho Ngụy Văn Văn một tấm ảnh của Lý Triết, hình Lý Triết bỗng nhiên đập vào mắt.
Là một tấm ảnh bình thường.
Mấy hôm trước đi leo núi với Lý Triết cậu có chụp lén lúc Lý Triết không chú ý, lúc ấy Lý Triết đứng bên cạnh thác nước, tư thế thả lỏng, trên mặt có ý cười, trông rất rạng rỡ.
Không thể không nói Lý Triết đúng thật là móc treo quần áo biết đi, y mặc cái gì cũng đẹp, trên người y có sự điềm tĩnh từ trong ra ngoài, cằm hơi hếch lên làm cho y có cảm giác tự tại như trên thế gian này không có thứ gì có thể trói buộc được y.
"Mau nói tao nghe! Anh ta tên gì, năm nay bao tuổi hả?"
"Lý Triết, lớn hơn tao hai tuổi."
"Làm gì? Sao mày với anh ta biết nhau?"
"Làm sao quen biết thì nói ra dài lắm, lần tới gặp nhau tao kể rõ mày nghe, anh ấy chỉ là một người đi làm văn phòng bình thường thôi."
"Thành thật khai báo mau, hai người quen nhau bao lâu rồi? Thế mà mày dám lừa tao, nếu không phải gần đây tao phát hiện manh mối có phải mày định không nói tao nghe luôn không hả!"
Ngụy Văn Văn gửi voice chat, Lâm Nhiên chỉnh nhỏ loa lại, để sát bên tai nghe, Lý Triết đang tắm trong phòng, lẽ ra đóng cửa rồi cậu có mở loa ngoài thì y cũng không nghe được nhưng cậu vẫn rất cẩn thận.
Chắc là Lý Triết không thích công khai mối quan hệ của hai người, Lâm Nhiên nghĩ vậy.
"Vốn định chờ sau khi xác định quan hệ rồi mới nói với mày, không phải muốn giấu mày."
Lâm Nhiên nhập mấy chữ này vào sau đó lại xoá, đổi thành: "Thật ra tao cũng không chắc bọn tao có phải người yêu không nữa, tao cảm thấy có lẽ anh ấy thích tao nhưng ảnh lại không có nhu cầu gì với tao."
Nghĩ nghĩ, Lâm Nhiên tiếp tục gõ: "Ảnh vốn là trai thẳng, chắc là về mặc tình cảm thì chấp nhận rồi như tâm lý thì vẫn chưa tiếp thu được."
Thấy Lâm Nhiên đều trả lời bằng chữ, Ngụy Văn Văn đại khái cũng đoán được Lâm Nhiên không tiện vì thế cô nàng cũng đổi thành gõ chữ, gửi một đoạn sang: "Gì mà về mặt tình cảm thì chấp nhận, tâm lý thì không, tao thấy không phải đâu há!"
"Thích là thích, ghét là ghét."
"Bọn mày bên nhau bao lâu rồi?"
Lâm Nhiên tính thử, tính từ sau hôm hôn môi với Lý Triết ở sau cửa, đã hai tháng, cậu trả lời: "Hai tháng rồi."
Ngụy Văn Văn hỏi: "Có phải hai người ở cùng nhau không?"
Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi ban đêm nhưng Lâm Nhiên lại không thể chat voice nên Ngụy Văn Văn đoán.
"Đúng vậy, hoặc là tao đến nhà ảnh ngủ hoặc là ảnh đến nhà tao."
Lâm Nhiên gõ được một nửa thì đột nhiên ngừng lại, cậu nghĩ nghĩ tiếp tục gõ: "Anh ấy bảo tao cho ảnh chút thời gian."
Đối mặt với cô bạn thân Ngụy Văn Văn, Lâm Nhiên gần như không giấu diếm gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!