Chương 22: (Vô Đề)

"Lý Triết, anh lái xe đi."

Lâm Nhiên ném chìa khoá xe cho Lý Triết, hôm nay họ đi xe của Lâm Nhiên nhưng mà vì cậu leo núi làm chân mình phế luôn rồi nên không lái xe nổi nữa.

Lý Triết nhận chìa khoá, mở cửa xe ra ngồi vào ghế lái, Lâm Nhiên chậm chạp bò lên ghế phụ lái, hai đùi cậu không nghe lời nữa, vất vả lắm mới nâng lên vào xe được.

"Chân em sắp đứt luôn rồi." Lâm Nhiên đấm mấy cái lên đôi chân mỏi nhừ, hâm mộ nhìn bạn nhỏ đang nhảy nhót tung tăng ngoài cửa xe.

Một bóng người xuất hiện trước cửa xe, ngăn cản tầm mắt của Lâm Nhiên, rất nhanh ánh mắt cậu ta đã rời khỏi người Lâm Nhiên nhìn về Lý Triết ngồi trên ghế điều khiển.

Tống Nặc đi qua mui xe, bàn tay lướt qua thân xe, cậu ta đi đến cửa sổ bên Lý Triết, Lý Triết hạ cửa sổ xe xuống nhìn cậu ta: "Tống Nặc, có chuyện gì?"

Tống Nặc hỏi: "Anh Triết, đây không phải xe anh đúng không?"

Lý Triết chỉ Lâm Nhiên, Lâm Nhiên nói: "Của tôi."

Tống Nặc không để ý đến Lâm Nhiên, cậu ta cúi người để ngang nhau với Lý Triết, hỏi: "Hoạt động tuần sau của nhóm anh Triết có tham gia không?"

Lý Triết trả lời: "Gần đây nhà tôi đang trang trí, cuối tuần khá nhiều việc, không tham gia được."

Chỉ thấy Tống Nặc gật đầu, nghiêm túc nói: "Vậy em cũng không tham gia, anh Triết không đến, một mình em cũng không vui."

Nói xong câu đó, cậu ta như đang khiêu khích mà nhìn Lâm Nhiên dường như muốn xem Lâm Nhiên có phản ứng gì.

Lâm Nhiên khó xử, cậu vén tóc giống như đang cố xua đi sự thù địch đang chiếu vào mình.

Lý Triết nói: "Cậu có thể làm quen với chị Trân, có gì cần hỏi có thể hỏi chị ấy."

"Em không quen." Tống Nặc dùng ánh mắt sâu hút mà nhìn Lý Triết, tay đặt trên khung cửa sổ xe, mặc dù không nói câu nào nhưng ngôn ngữ cơ thể cũng đủ thể hiện câu ta không muốn xa Lý Triết một bước.

"Cậu giao tiếp với mọi người nhiều hơn thì quen thôi."

Lý Triết nói xong thì khởi động xe, y phất tay với Tống Nặc bên ngoài cửa sổ.

Lâm Nhiên cũng giơ tay lên vẫy vẫy: "Tạm biệt."

Xe lái ra khỏi bãi đỗ xe, Lâm Nhiên nhìn trong gương chiếu hậu thấy Tống Nặc vẫn luôn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích nhìn xe lái đi.

"Tự cậu ta lái xe đến hay là đi chung với người khác?"

Lý Triết nói: "Cậu ta có xe."

Xe chạy khỏi bãi đỗ một đoạn xa, hình bóng Tống Nặc cũng đã không còn thấy nữa, cơ thể Lâm Nhiên thả lỏng, cậu dựa hẳn vào ghế.

Lý Triết lái xe về hướng đường núi quanh co, cảm giác được gió lạnh đang thổi vào mặt mới đóng cửa sổ xe lại.

Lâm Nhiên dựa vào ghế, một tay đấm đùi mỏi nhừ, cậu chậm rãi hỏi: "Lý Triết, anh có phát hiện Tống Nặc thích anh không?"

"Cậu ta ỷ lại vào tôi, chưa đến mức thích."

Ngón tay Lý Triết gõ nhẹ trên tay lái, nhìn dáng vẻ kia của Lý Triết là biết trong lòng y đúng là nghĩ thế thật.

Xe lái khỏi đoạn đường núi ngắn kia, phía trước chính là đường quốc lộ bằng phẳng, Lý Triết tăng tốc, y tiếp tục đề tài vừa rồi: "Tính cách Tống Nặc hướng nội, dường như không có bạn bè gì, năng lực xã giao khá tệ."

Đúng thế thật, Tống Nặc cũng cho Lâm Nhiên có cảm giác này.

Lâm Nhiên lẩm bẩm: "Xem ra tính cách cậu ta có chút vấn đề, hơn nữa cậu ta nhỏ tuổi hơn em, hình như em không thể ghen với cậu ta…"

Tuy là lẩm bẩm nhưng Lý Triết vẫn nghe thấy, y thấp giọng cười: "Thì ra là em ghen à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!