"Tôi bán một căn nhà ở quê."
Lý Triết mở đầu bằng câu này, y lái xe lên cầu vượt, xung quanh không có nhiều xe, đèn đường chiếu sáng trên cầu vượt làm cho phía trước có một màu cam, hai người họ như được vây quanh bởi vầng hào quang.
Dưới cầu là thành phố ngập tràn ánh sáng, thành phố từ từ trải ra dưới bánh xe giống như một cuộn tranh.
Lâm Nhiên ngồi ở ghế phụ lái im lặng nghe Lý Triết kể chuyện, đối với chuyện của chính mình trước đây Lý Triết luôn tiết lộ rất ít.
"Tôi dùng số tiền bán nhà với tiền để dành đi làm mấy năm nay, năm ngoái mua một căn nhà ở thành phố này."
Lý Triết chầm chậm kể lại, ánh đèn xẹt qua khuôn mặt y, ngũ quan y lúc thì sâu hút lúc lại sáng ngời.
Lâm Nhiên gật đầu, nghĩ thầm thì ra là thế, cho nên Lý Triết mới có thể mua nhà trả một lần mà không cần đi vay.
"Lúc tôi còn nhỏ —— năm 6 tuổi cha mẹ ruột của tôi ly hôn, tòa phán tôi sống với cha ruột sau đó tôi lại bị đưa đến nhà ông bà nội ở quê, tôi được ông bà nội nuôi lớn."
(*Lý Triết dùng /phụ mẫu thay vì /ba mẹ.)
Đột nghe nghe thấy Lý Triết chủ động kể chuyện lúc nhỏ của mình, Lâm Nhiên ngồi nghiêm chỉnh lại, cậu sợ sẽ nghe sót chữ nào cho nên nghe vô cùng cẩn thận.
"Mẹ ruột tái giá có gia đình riêng của mình, mấy năm sau đó cha…" Lý Triết hơi ngừng lại sau đó mới nói tiếp: "Cha ruột tôi mất, ấn tượng của tôi với cha mẹ ruột khá mờ nhạt."
Khó trách Lý Triết lại nói là trên một ý nghĩa nào đó y được xem như là cô nhi.
Sau một lúc im lặng, cuối cùng Lâm Nhiên cũng mở miệng hỏi vô cùng cẩn thận: "Lý Triết, lúc ông bà anh mất, anh bao nhiêu tuổi?"
Cậu rất sợ phải nghe thấy Lý Triết nó khi ấy y vẫn chưa thành niên, y không nơi nương tựa, cô độc trưởng thành, cậu mềm lòng không nghe nổi chuyện như thế.
"Lúc tôi học lớp 11, ông nội mất, một năm sau bà cũng không còn, họ đều lớn tuổi rồi, trên người vốn đã có bệnh nền." Giọng nói của Lý Triết rất bình tĩnh, giờ cách lúc ông bà qua đời cũng đã rất lâu.
Sinh lão bệnh tử, vốn là quy luật của tự nhiên.
"Sau đó…"
Lâm Nhiên nhìn Lý Triết, cậu nhỏ giọng, Lý Triết quay đầu sang cậu mới hỏi: "Sau đó anh có gặp lại mẹ anh không?"
Từ cách nói chuyện của Lý Triết, Lâm Nhiên nghe ra được y không thân thiết gì với ba mẹ, dùng "cha ruột" và "mẹ ruột" thay vì "cha" và "mẹ".
Lý Triết trả lời: "Có gặp, sau khi bà ấy tái hôn thì sinh được một đứa con, cuộc sống hạnh phúc."
Xe sắp xuống cầu vượt, chạy trên đoạn đường khá dốc, giống như là sa xuống nhưng Lý Triết tốc độ của Lý Triết lại ổn định như chạy trên đất bằng.
Cảm xúc của y cũng ổn định như thế, không hề có bất cứ cảm xúc tiêu cực nào, lúc kể lại y giống như đang kể chuyện của người khác.
Rời khỏi cầu vượt hoà vào dòng xe, Lý Triết chuyên tâm lái xe, ánh mắt Lâm Nhiên vẫn luôn ở trên người Lý Triết, dường như cậu muốn nói gì đó nhưng muốn nói lại thôi, Lý Triết thả chậm tốc độ xe, xe dừng lại trước đèn xanh đèn đỏ ở ngã tư.
Lâm Nhiên rũ mắt, thấp giọng: "Khi ba mẹ ly hôn anh mới 6 tuổi, lúc nhỏ anh có nhớ mẹ không?"
"Đều là chuyện trước đây cả rồi, tình huống lúc ấy tôi đã không nhớ rõ nữa."
Giọng nói lạnh nhạt, câu trả lời của Lý Triết không trộn lẫn bất kì cảm xúc nào bên trong.
Đúng là thời gian đã qua rất nhiều năm thật, cậu bé 6 tuổi năm đó đã biến thành người thân cao chân dài, không biểu hiện bất kì cảm xúc tiêu cực nào.
Lâm Nhiên rời mắt khỏi người Lý Triết, nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, cậu dùng tay đỡ cằm, dáng vẻ ngốc ngốc đúng nghĩa.
Cho đến khi Lý Triết lái xe về đến nhà, xe dừng trong bãi đỗ xe mà Lâm Nhiên vẫn còn là cái dáng vẻ kia.
"Lâm Nhiên?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!