"Lý Triết, Vinh Hiên có mượn tiền anh không?"
Sau khi tan làm, một đồng nghiệp đến bên cạnh Lý Triết thấp giọng hỏi.
Lý Triết lập tức hiểu chuyện gì xảy ra, y trả lời: "Có hỏi mượn tôi nhưng tôi không cho, anh cho cậu ta mượn bao nhiêu?"
"Liên tiếp mượn tôi không ít."
Đồng nghiệp nam hơi do dự cuối cùng cũng mở miệng, anh ta không quá dễ chịu gãi đầu: "Tôi biết gia cảnh cậu ta không tệ, ra tay cũng rất hào phóng, chắc chắn không thiếu chút tiền ấy của tôi, có điều hôm qua tôi hỏi cậu ta khi nào trả tiền tôi thì cậu ta lại hẹn, nói vòng vo một hồi thì nói một tháng sau."
Đồng nghiệp tóc ngắn ngồi ở bàn làm việc nên cạnh tai thật sự rất thính, cô nghiêng lại gần Lý Triết, biểu cảm nghiêm túc: "Vinh Hiên cũng mượn tiền tôi, nói là thẻ tín dụng bị bạn gái xài hết rồi, tiền của cậu ta lại dồn hết vào chứng khoán giờ lại cần dùng tiền gấp, tôi bị quấn đến hết cách đành cho cậu ta mượn một ít."
Đồng nghiệp nam trố mắt không nói nên lời, ảo não: "Cậu ta không nói với tôi như thế, tôi nhớ có lần cậu ta tiêu tiền không tiết chế nên tạm thời trong tay không còn tiền nữa, chờ thêm mấy ngày nữa ba cậu ta cho tiền tiêu vặt sẽ trả tôi; còn có một lần cậu ta nói cậu ta có một người bạn cần tiền gấp muốn mượn tôi một ít, căn bản không hề nhắc đến chuyện bạn gái cũ!"
Lý Triết trầm giọng: "Cách nói với tôi cũng khác, xem ra cậu ta cần tiền gấp thật, chắc không chỉ tìm mỗi ba người chúng ta mượn tiền."
Nữ đồng nghiệp tóc ngắn dùng sức gật đầu, có lẽ là cả công ty đều mượn một lần rồi, bình thường tuy mọi người sẽ nói chuyện với nhau nhưng giữa đồng nghiệp với nhau đều rất xa cách bởi thế đồng nghiệp Giáp Ất Bính Đinh đều không biết đối phương có cho Vinh Hiên mượn tiền, đến tận lúc có một người trong đó cảm thấy kỳ lạ mà nói chuyện Vinh Hiên vay tiền ra.
Nữ đồng nghiệp tóc ngắn như có điều duy tư, cô hỏi: "Hôm nay Vinh Hiên không đi làm, xin nghỉ bệnh đúng không?" Nhận được câu trả lời khẳng định của đồng nghiệp nam, trong lòng nữ đồng nghiệp hoài nhi: "Không biết bệnh thật hay giả bệnh nữa."
Đồng nghiệp nữa đúng là liệu sự như thần, sau đó Vinh Hiên không đi làm nữa, điện thoại cậu ta trực tiếp không gọi được luôn.
Theo một đồng nghiệp đến nhà Vinh Hiên để tìm người thì cả nhà cậu ta đã dọn đi rồi, trên tường còn để lại một số chữ viết đòi nợ và chửi mắng bằng sơn đỏ, vừa nhìn đã biết là bút tích của công ty đòi nợ.
Sau đó có đồng nghiệp nhận được điện thoại đòi nợ, nói là Vinh Hiên nợ họ một số tiền khổng lồ, đã quá hạn thanh toán.
"Trong nhà chắc là rất có tiền, sống ở tiểu khu xa hoa, không ngờ lại thiếu tiền bên ngoài nhiều như thế, đây là đi cờ bạc hay tặng quà cho streamer đồ nữa."
Giờ nghỉ trưa, các đồng nghiệp xúm lại bàn tán về chuyện Vinh Hiên nợ tiền bỏ trốn.
"Tôi thấy chắc là chơi đánh bạc trực tuyến đấy, thế thì trong nhà có bao nhiêu tiền đi nữa cũng không đủ thua." Ngữ khí của đồng nghiệp tóc nữ tóc ngắn khá nhẹ nhàng, xem ra cô đã không còn trông chờ gì vào việc đòi lại tiền của mình từ tay Vinh Hiên.
Mọi người bạn một câu tôi một câu mà bàn tán, vì thời gian Vinh Hiên làm trong công ty rất ngắn nên đa số đồng nghiệp đều khá cảnh giác không cho cậu ta mượn tiền, tổn thất khá ít.
Lý Triết ngồi dựa vào chỗ ngồi cầm điện thoại trong tay, y đang gõ chữ trò chuyện với một người nào đó không tham gia với mọi người.
"Mấy người vẫn còn tốt chán, Tiểu Chu tiếp tân ấy bị Vinh hố thảm luôn, còn bỏ việc rồi cơ."
"Rốt cuộc Tiểu Chu cho Vinh Hiên mượn bao nhiêu tiền?"
"Tôi nghe nói cổ đem hết tiền tích góp được cho mượn luôn, bây giờ đến tiền thuê nhà cũng không trả nổi, nếu không tìm được nhà rẻ để chuyển đi thì cổ phải ngủ ngoài đường.
Hôm qua còn thôi việc nữa, không biết cô ấy sao bây giờ nữa."
"Từ nhỏ cổ đã sống với bà nội, cha mẹ căn bản chả quan tâm gì đến, giờ thì thảm rồi."
"Hèn gì hôm qua đi làm, mắt cổ khóc sưng luôn! Tôi thấy giám đốc Trương hơi quá đáng, người ta đã tội vậy rồi mà còn chửi rủa một trận."
"Anh nói vậy là không đúng rồi, công ty trả tiền để anh đến làm việc chứ có phải thuê anh đến làm công ty mất mặt đâu."
Lúc mọi người bàn tán giọng không lớn, rất nhanh sau đó đã có người cảm thấy không thể nói về đề tài này nữa nên dần dần cũng không còn âm thanh nào.
Lý Triết gửi văn bản đã soạn xong đi, sau khi gửi xong y lại gửi cho đối phương một số tiền.
"Cô thuê một căn nhà ở tạm trước đi, khi nào tìm được việc rồi, có dư thì trả tôi, không cần gấp gáp trả lại."
Gửi xong tin nhắn cuối cùng này, Lý Triết đặt điện thoại xuống bắt đầu bận công việc khác.
Buổi tối ở nhà Lý Triết, Lâm Nhiên vừa ăn vừa dựng tai lên nghe Lý Triết nói chuyện với người ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!