Chương 17: (Vô Đề)

"Ngày mai à? Vừa hay cuối tuần nhưng mà chắc là tôi đi không được..."

Từ lúc Lâm Nhiên nhận điện thoại thì đã thay đổi dáng ngồi lười biếng của mình, không biết đối phương nói gì đó, chắc là một câu rất buồn cười, Lâm Nhiên bật cười: "Diên Chương, anh không thể nói với Ngải Gia là ngâm suối nước nóng để dưỡng da mỹ dung, trẻ mãi không già được, nói vậy Ngải Gia không có hứng thú đâu, phải nói với chị ấy là ngâm suối nước nóng sẽ có tinh lực tràn trề, làm một ăn mười."

"Tôi hả, cuối tuần không có gì quan trọng, chỉ là từ sau khi đi làm vừa đến cuối tuần là tôi chỉ muốn nằm thôi, đến ra ngoài đi chơi tôi cũng không cho xíu động lực nào."

Xe chạy vào con đường đông đúc, tốc độ xe thong thả, Lâm Nhiên nhìn những chiếc xe khác cũng đang thả chậm tốc độ như thế bên ngoài cửa sổ, xe của họ lọt thỏm ở giữa dòng xe, cũng không biết là sẽ kẹt xe đến bao giờ, cậu đã hoàn toàn cảm nhận được uy lực của cuối tuần.

"Hả, khách sạn suối nước nóng kia là anh mở á?"

Lâm Nhiên thu hồi ánh mắt từ bên ngoài cửa sổ, cậu nhìn vật trang trí trong xe, chắc là đối phương đang nói một đoạn rất dài, một lúc sau cậu mới nói: "Lần sau tôi đi góp vui, lần sau nhất định sẽ đi."

Cúp điện thoại xong Lâm Nhiên khôi phục lại tư thế lười biếng, cậu nghiêng đầu nhìn về phía Lý Triết đang ngồi ở ghế lái lái xe.

Cũng không biết là ngâm suối nước nóng thiếu lực hấp dẫn với cậu hay là vì người này chính là nguyên nhân mà cuối tuần cậu không muốn cùng người khác đi du lịch.

Xe đang rẽ hướng, Lý Triết đánh tay lái, điềm tĩnh hỏi: "Bạn cậu à?"

Lâm Nhiên trả lời: "Ừm, một người bạn chơi cũng không tệ lắm."

Lý Triết nói: "Vào khách sạn suối nước nóng miễn phí, dường như không tệ lắm."

"Tôi cảm thấy không thú vị, tôi không thích ngâm suối nước nóng."

Nói xong câu đó Lâm Nhiên có hơi chột dạ, trong lòng cậu hiểu rõ mình đơn giản chỉ là muốn trải qua ngày cuối tuần với Lý Triết mà thôi, cho nên cậu mới có thể từ chối lời mời của bạn.

Mình như thế có được xem như là có đối tượng thầm mến rồi là ném bạn bè ra sao đầu ngay không?

Lâm Nhiên đang suy nghĩ miên man thì bỗng nhiên điện thoại lại vang lên lần nữa, cậu nhấn nghe, thế mà lại là Ngụy Văn Văn, Ngụy Văn Văn hét vào điện thoại: "Không được kiếm cớ để trốn tránh không đi! Mày nói xem bao lâu mày không tụ tập với bọn tao rồi hả?"

"Ngày mai dì Tịnh (mẹ Lâm Nhiên) với mẹ tao cũng đi, thằng tài xế như mày lại lười biếng không đi, mày tự gánh lấy hậu quả đi."

Lâm Nhiên nhíu mày, giọng cô nàng lớn như thế nghe mà màng nhĩ cũng đau, cậu giật mình hỏi: "Sao mà mẹ tao cũng đi thế?"

Ngụy Văn Văn nói: "Mày đoán đi? Mọi người đều uống trà chiều ở nhà tao cũng đã thương lượng với nhau xong luôn rồi, ngày mai đi ngâm suối nước nóng thôi."

Hèn gì mình vừa từ chối Hàn Diên Chương xong thì Ngụy Văn Văn đã gọi đến ngay, nghĩ đến một đám người tụ lại uống trà chiều ở nhà Ngụy Văn Văn, thế nào cũng náo nhiệt lắm đây.

Kết thúc cuộc gọi Lâm Nhiên xụi lơ trên ghế, thở ngắn than dài, chắc chắn là Ngụy Văn Văn không muốn làm tài xế cho mẹ cậu với mẹ cô nàng cho nên mới kéo mình xuống nước theo.

Nhớ lại trải nghiệm làm tài xế bi thảm cho mẹ và dì Lệ, Lâm Nhiên cảm thấy mình quá thảm rồi, có điều làm tài xế cho mẹ đúng là nghĩa vụ của cậu.

Lý Triết cười hỏi: "Người bạn nào của cậu thế?"

Cuộc gọi vừa rồi của Ngụy Văn Văn âm thanh vang dội, Lý Triết nghe thấy.

"Ngụy Văn Văn ấy, dữ kinh hồn." Lâm Nhiên nhún vai, dáng vẻ bất đắc dĩ.

Có lúc Lâm Nhiên sẽ kể về người nhà còn có bạn bè cho Lý Triết nghe, y biết Lâm Nhiên có người bạn thân tên Ngụy Văn Văn, hai người lớn lên cùng nhau, quan hệ tốt đến mức như anh em ruột thịt.

"Quên hỏi Đặng Huy có đi hay không rồi, nếu Đặng Huy không đi thì chỉ có mỗi mình tôi là con trai, chẳng phải thảm lắm à." Lâm Nhiên bỗng nhiên nhớ đến gì đó, rầu rĩ vò đầu.

Nếu Đặng Huy bạn trai của Ngụy Văn Văn không đi thì chẳng khác nào là bốn người phụ nữ cộng thêm một người đàn ông duy nhất là Lâm Nhiên (Hàn Diên Chương là ông chủ khách sạn, chắc chắn là có việc bận của chính mình), Lâm Nhiên đã chuẩn bị sẵn tâm lý bưng trà rót nước cho các nữ vương rồi.

Vì thế cuối tuần quý giá Lâm Nhiên trải qua với gia đình và bạn bè, cậu làm tài xế cho mẹ Lâm và dì Lệ, cậu vất vả lái xe nghe hai người họ ríu rít nói không ngừng ở phía sau, nội dung từ việc vặt trong cuộc sống đến ty tỷ chuyện của xã hội, cậu không thể không bội phục tinh lực dư thừa của cái bác gái, quá trời nhiệt tình với cuộc sống.

Ở khách sạn suối nước nóng không chỉ có mỗi thú vui là ngâm suối nước nóng, cảnh vật xung quanh khách sạn tuyệt đẹp, đặc biệt là phía sau khách sạn có một bãi cỏ thật lớn còn nuôi mấy con cừu, Văn Văn, Ngải Gia, thậm chí cả mẹ và dì Lệ đều chạy đến chụp ảnh với bé cừu, bày ra đủ loại tạo hình.

"Nhiên Nhiên, mau đến chụp một tấm đi, con xem con cừu con này đáng yêu biết bao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!