Chợ đêm người đông đúc, trừ những cửa hàng ở hai bên đường có ánh đèn ra thì trên đường khá tối, ở trong hoàn cảnh như thế ai cũng sẽ không chú ý đến đám đông xung quanh mình.
Lý Triết nắm tay Lâm Nhiên, y dùng không ít sức, lòng bàn tay lại ấm áp, Lâm Nhiên cảm thấy bàn tay đang nắm lấy nhau của cả hai toàn là mồ hôi nhưng cho dù là cậu hay Lý Triết đều không có ý định buông tay, cứ như nắm như thế.
Nghĩ đến cảnh hai thằng đàn ông nắm tay nhau đi trên phố Lâm Nhiên vẫn có hơi ngại, cậu hạ mắt lại ngẩng lên nhìn Lý Triết, một tay y nắm tay Lâm Nhiên dắt đi, một tay khác đút túi quần, đôi chân dài bước đi có tiết tấu, nhìn dáng vẻ tự tại của y, căn bản không để tâm gì đến chuyện nắm tay đàn ông.
Có phải loại chuyện như nắm tay, khoác vai bá cổ với người bạn đồng tính ở chỗ trai thẳng thuộc về hiện tượng bình thường? Sẽ không nghĩ đến phương diện mờ ám mà chỉ cho rằng đó là một kiểu thể hiện sự thân thiết giữa con trai với nhau?
Lâm Nhiên nghĩ.
Lý Triết hỏi: "Muốn ăn gì?"
Bên cạnh họ là một hàng bán mì nước, tiếp đó là bán hàu sống, tiếp nữa là móng heo nướng, muốn ăn gì ở chợ đêm cũng có.
Lâm Nhiên thuận miệng trả lời: "Tôi mới ăn một miếng bánh kem phô mai ở quán cafe, giờ ăn không nổi nữa."
Lý Triết nói: "Vậy đi dạo loanh quanh đi."
Nhắc đến quán cafe Lâm Nhiên nhớ đến chuyện đêm nay vô tình gặp được Hàn Diên Chương và đột nhiên nhìn thấy Lý Triết ở bên ngoài quán cafe.
Ngay khoảnh khắc Lâm Nhiên nhìn thấy Lý Triết kia cậu thật sự rất kinh ngạc, quả thật rất hoài nghi hai mắt của mình.
"Sao anh biết tôi ở bờ sông vậy?"
Cậu tua lại mấy chuyện trước đó, Lý Triết là tự nhiên gọi điện thoại đến hỏi có phải mình đang ở bờ sông không rồi mình nói tên quán cafe ra sau đó Lý Triết liền xuất hiện bên ngoài quán cafe.
Vừa hỏi xong thì Lâm Nhiên đã hiểu ra, cậu nói: "Đúng rồi nhỉ, tôi có đăng một tấm ảnh lên Khoảnh khắc."
Chụp hai con vịt bơi dưới sông, còn có caption.
"Thì ra cậu thích miến huyết vịt." Ngữ khí của Lý Triết có chứa chút trêu chọc.
Bỗng nhiên Lý Triết vòng cánh tay ra sau lưng Lâm Nhiên, dùng sức chặn lại ngay đầu vai cậu, thì ra là có một người đàn ông lỗ mãng chạy qua bên người Lâm Nhiên suýt nữa đụng trúng cậu.
Cũng không biết là có chuyện gì mà lại vội như thế, cực kỳ thô bạo, làm cho người trên đường bàn tán xôn xao.
Động tác này của Lý Triết làm cho cánh tay đang nắm lấy nhau của hai người buông ra.
Gió đêm thổi vào lòng bàn tay đẫm mồ hôi lành lạnh, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại xúc cảm ấy, Lâm Nhiên dường như đã mê đắm độ ấm còn lưu lại mà nắm chặt lấy ngón tay mình.
"Tôi chỉ nói vậy thôi."
Lâm Nhiên cười cậu nhớ câu caption mình đăng kia có nhắc đến miến huyết vịt.
Lý Triết rất ít đăng bài lên Khoảnh khắc, trước đây Lâm Nhiên còn tưởng rằng Lý Triết sẽ không xem Khoảnh khắc nữa, thì ra là y cũng có xem.
Cả hai rời khỏi đoạn đường đông đúc nhất, con đường phía trước dần trở nên rộng rãi hơn, người đi đường cũng không còn bị ép sát vào người lạ nữa, ở đây đèn đường sáng trưng, ánh sáng chiếu đến mặt của cả Lý Triết và Lâm Nhiên.
Lý Triết khoác áo măng tô, thân hình cao lớn, hai tay cắm vào túi, nút cổ áo sơ mi không cài, kiểu tóc cũng khá tùy ý, nói là không chú ý ăn mặc cũng được nhưng như thế lại càng toát ra vẻ phóng túng bất kham.
Lâm Nhiên phát hiện hôm nay nhìn Lý Triết cực kỳ đẹp trai.
Chắc là do tác dụng tâm lý của mình.
Lâm Nhiên đan hai tay vào nhau, gác tay sau gáy, cậu làm một động tác duỗi người.
Những khi ở cùng Lý Triết cậu luôn có cảm giác nhàn nhã thoải mái, loại cảm giác này cậu rất ít khi được trải nghiệm trên người người khác.
Trong giây phút này dường như không gian xung quanh trở nên lớn hơn, đường đi bộ lấy hai người đang đi trên đường là họ làm trung tâm còn những người còn lại dường như đều không tồn tại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!