Chương 13: (Vô Đề)

Edit: zhuu

Trên bàn ăn bày đầy món, cơm trưa vô cùng phong phú, trước mặt Lâm Nhiên có một chén canh đại bổ, mẹ Lâm múc cho cậu một chén lớn, vẫn đang thao thao bất tuyệt rằng trong canh có đồ bổ nào còn có mấy thứ đồ bổ này tốt đến mức nào.

Lâm Nhiên dùng thìa múc một thứ vàng vàng dính dính không rõ, cậu nhíu mày, mẹ Lâm ở bên cạnh nói: "Bong bóng cá đấy, hôm qua mẹ mới chọn mấy túi lớn ở An Khang Đường, định bồi bổ cơ thể cho con, vừa hay hôm nay con về luôn."

"Mẹ hỏi rồi, canh gà nấu với bao tử heo và bong bóng cá cực kì tốt cho dạ dày."

"Mau ăn đi."

Dưới cái nhìn chăm chú của mẹ, Lâm Nhiên chỉ đành ngoan ngoãn ăn bát canh có không ít nguyên liệu đại bổ kia, thật ra vị cũng được, không khó ăn.

"Đúng rồi, lát nữa ăn cơm xong thì đến nhà A Lệ với mẹ đi."

Lâm Nhiên nuốt đồ ăn, hàm hồ đồng ý: "Vâng."

A Lệ trong miệng mẹ chính là dì Lệ, mẹ của Ngụy Kiêu và Ngụy Văn Văn.

"Giai Nghê mang thai rồi, gần đây hay nghén, ăn không ngon miệng, A Lệ nhờ mẹ mua giúp hai hộp nhân sâm, lát nữa mang đến cho bà ấy."

"Mang thai?"

Lâm Nhiên buông thìa ngẩng đầu dậy, dáng vẻ ấy cho hơi ngốc, không ngờ rằng Ngụy Kiêu lại sắp có con sớm như thế, nhất thời cậu thấy có hơi bất ngờ.

"A Kiêu kết hôn hơn hai tháng rồi, thời gian trôi quá nhanh quá nhỉ." Sau khi mẹ cảm khái xong thì ánh mắt lại dừng trên người Lâm Nhiên, nhìn đến mức Lâm Nhiên nổi da gà.

"Chừng nào thì con cho bé bế cháu nội đây?"

"Mẹ, không phải mẹ có cháu nội rồi à?"

Lâm Nhiên cúi đầu uống canh, anh trai Lâm Thao của cậu có đứa con năm tuổi rồi.

"Mẹ đây là muốn hỏi khi nào con mới dẫn một cô về? Mẹ là người tiến bộ, không quan trọng môn đăng hộ đối gì cả, chỉ cần hai đứa hợp nhau thì mẹ chắc chắn đồng ý."

Biểu cảm của Lâm Nhiên vô cùng không biết làm sao, chỉ thiếu điếu giơ tay đầu hàng: "Mẹ ơi con mới 24 thôi."

Bây giờ người trẻ tuổi kết hôn trễ, mẹ Lâm không hối mãi nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cảm thấy không đúng nên vội nói: "Anh con mới học cấp 3 đã có bạn gái rồi, sao mẹ chưa từng thấy con dẫn bạn gái về nhỉ?"

Lâm Nhiên bị hỏi đến mức cứng họng không trả lời được, cậu ấp úng nói: "Chẳng lẽ con quen bạn gái là phải đi tuyên truyền khắp nơi à mẹ."

Nói dối, thẹn đỏ mặt.

Mẹ Lâm không chú ý đến biểu cảm chột dạ của con trai, đúng thật là Lâm Nhiên có một gương mặt rất đẹp, mẹ Lâm chủ quan cứ cho rằng Lâm Nhiên có lén quen bạn gái chỉ là không cho người nhà biết thôi.

Sau khi ăn xong, Lâm Nhiên làm tài xế chở mẹ đến nhà họ Ngụy.

Từ khi Ngụy Kiêu kết hôn, số lần Lâm Nhiên đến nhà họ Ngụy có thể đếm được trên đầu ngón tay, ngược lại không phải vì đối tượng mình từng yêu thần kết hôn mà là vì có chút không biết làm sao, cậu không biết nên giao tiếp với Ngụy Kiêu đã kết hôn và vợ của anh ấy như thế nào.

Không chờ Lâm Nhiên chuẩn bị tốt tâm lý thì mẹ Lâm đã ấn chuông cửa nhà họ Ngụy, người mở cửa là Ngụy Kiêu, anh nhiệt tình mời mẹ Lâm và Lâm Nhiên vào nhà.

Dì Lệ ở nhà, Giai Nghê cũng vậy, cuối tuần Ngụy Văn Văn về nhà cũng ở luôn.

Mẹ Lâm, dì Lệ và Giai Nghê ngồi nói chuyện với nhau, nói về mấy vấn đề sinh hoạt hằng ngày, tính cách Giai Nghê hiền hoà, hỏi gì đáp nấy.

"Tiểu Nhiên, lâu rồi không gặp em, anh nghe Văn Văn nói gần đây em tìm được việc rồi, làm quen việc chưa?"

Ngụy Kiêu để ý đến Lâm Nhiên ngồi trong góc, ánh mắt anh nhìn Lâm Nhiên vẫn ôn hoà như cũ thuộc về tình cảm anh em với nhau.

Lâm Nhiên gãi đầu, có hơi ngại, sự nghiệp Ngụy Kiêu thành công mà mình chỉ tìm một việc sống qua ngày: "Công việc rất được, đồng nghiệp cũng thân thiện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!