Sau khi mơ màng xuyên không đến thế giới này, cơ thể yếu ớt của một đứa trẻ sơ sinh khiến tôi thường xuyên rơi vào trạng thái buồn ngủ.
Trong những lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi luôn cảm nhận được có một người phụ nữ thường xuyên ôm ấp mình vào lòng.
Mãi đến khi tiếp nhận đầy đủ ký ức, tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tổng tài.
Nam chính là chủ tịch của một tập đoàn lớn, còn nữ chính là cô nàng lọ lem được anh ta yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Người phụ nữ thường xuyên bế tôi chính là nữ phụ độc ác, con gái nuôi được bố mẹ nam chính tốt bụng mang về từ cô nhi viện.
Và bà ấy chính là mẹ ruột của tôi.
Mẹ tôi sau khi trưởng thành đã bị mẹ đẻ âm thầm nhận lại, sau đó dưới sự xúi giục của bà ta mà gây ra bao nhiêu chuyện xấu xa.
Bà ấy vu khống nữ chính ăn cắp đồ, thuê côn đồ đến hãm hại cô ấy, thậm chí còn thêu dệt nên những tin đồn thất thiệt không hề tồn tại.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Thế nhưng trong truyện, bà ấy chẳng làm nên trò trống gì, ngược lại còn trở thành chất xúc tác khiến tình cảm của nam nữ chính ngày càng thăng hoa.
Theo đúng cốt truyện, vào tiệc thôi nôi một tuổi của tôi, bà ấy sẽ tuyên bố với nữ chính rằng tôi là con trai của nam chính.
Sau đó nam nữ chính nảy sinh hiểu lầm, ròng rã suốt hai năm không hề gặp mặt.
Đến khi sự thật được phơi bày, nam chính tuyệt giao với mẹ tôi, còn bố tôi là nam phụ cũng đau lòng khôn nguôi mà quyết định ly hôn.
Tôi đau đầu nghe Tống Tương Tương đếm ngược từng ngày.
"Bé cưng của mẹ chỉ còn một tháng nữa là tròn một tuổi rồi đấy."
Tống Tương Tương nhìn tôi với gương mặt tràn đầy hạnh phúc, bà nhẹ nhàng nhéo má tôi rồi hôn lên đó mấy cái thật kêu.
Lý Mạnh Nhiên cũng ghé sát lại nhìn tôi, sau đó đặt một nụ hôn lên má Tống Tương Tương.
Đúng là trẻ con không nên nhìn.
Tôi nhắm tịt mắt lại, nghe thấy tiếng Tống Tương Tương khẽ reo lên kinh ngạc.
"Bé cưng ngủ rồi kìa."
"Con gái mình ngoan quá đi mất."
"Bé con của em thật là đáng yêu."
"Chỉ là sắp một tuổi rồi mà sao vẫn chưa biết gọi bố mẹ nhỉ."
Một linh hồn người lớn như tôi đang nhắm mắt suy nghĩ lung tung.
Việc phải gọi hai người có tuổi đời thực tế cũng xấp xỉ mình là bố mẹ thực sự cần phải chuẩn bị tâm lý rất kỹ càng.
Sau đó vì sự hạn chế của cơ thể trẻ nhỏ, tôi lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, Tống Tương Tương đang bế tôi ngồi trò chuyện với mẹ đẻ của bà là Trương Cầm.
Bà ta vì trọng nam khinh nữ mà bỏ rơi mẹ tôi từ nhỏ, đến khi bà lớn lên lại nảy sinh lòng tham với tài sản của nhà họ Tống nên liên tục bày mưu tính kế.
Bà ta hoang tưởng rằng mẹ tôi có thể gả cho con trai nhà họ Tống để chiếm lấy gia sản, từ đó trợ cấp cho đứa con trai bất tài vô dụng ở nhà của bà ta.
Hiện tại bà ta đang nhéo má tôi để tẩy não mẹ tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!