Chương 5: (Vô Đề)

Tôi đang rất xấu hổ, cực kỳ cực kỳ xấu hổ.

Hiện tại tôi và bạn cùng phòng đang đi trên con đường chính của trường học, chuẩn bị cùng nhau ra ngoài ăn bữa tiệc lớn sau đó đi dạo phố xem phim điện ảnh.

Sở dĩ muốn ăn bữa tiệc lớn là vì hôm nay là sinh nhật bạn cùng phòng.

Hai ngày trước tôi đã hỏi bạn cùng phòng muốn quà sinh nhật gì, còn đưa ra vài lựa chọn cho cậu ấy, nào là album số lượng có hạn của ca sĩ cậu ấy yêu thích, nào là giày dép quần áo, hoặc là món quà nào đó tự tay tôi làm.

Kết quả tên oắt con này trả lời không hết.

Tôi rối rắm, tôi phiền não nhưng chẳng còn cách nào, tôi rất muốn tặng quà cho cậu ấy.

Sau khi tôi đưa ra thêm vài lựa chọn mà bạn cùng phòng vẫn không hài lòng, tôi quyết đoán đè cậu ấy lên giường, nhân lúc cậu ấy mới tỉnh ngủ còn đang trong trạng thái mơ hồ thì ép hỏi,

"Người anh em, cậu rốt cuộc muốn quà gì? Nói ra một thứ cho người anh này xem cái nào?"

Đôi mắt của bạn cùng phòng híp lại, hàng lông mày hơi nhíu, thở dài hạ thấp eo rồi đáp,

"Ngồi dịch lên trên một tý… đợi lát nữa cứng lên thì cậu chịu trách nhiệm?"

Chịu trách nhiệm cái chim ấy!

Nhanh chóng từ vị trí eo của bạn cùng phòng lùi xuống đùi, tôi thở dài, ai oán nhìn cậu ấy,

"Tôi quá khổ mà, sao cậu khó hầu hạ quá vậy? Nói nhiều như thế chẳng lẽ cậu không rung động tí gì à?"

Lúc tôi đang nói thì cậu ấy ngồi dậy, miệng thiếu chút nữa thì chạm vào mặt tôi, may mắn tôi tránh kịp.

Bạn cùng phòng dùng ánh mắt phức tạp nhìn tôi, hỏi tôi tại sao nhất định phải hỏi cậu ấy thích cái gì, cứ tùy tiện đưa một cái không phải được rồi hay sao?

Tôi tà mị liếc cậu ấy một cái, vươn tay chỉ vào ngôi biệt thự nho nhỏ làm bằng gốm đặt trên bàn học của mình.

Đó là quà sinh nhật năm nay bạn cùng phòng tặng cho tôi. Tôi vẫn luôn cho rằng đó là cậu ấy mua bởi vì thực sự rất đẹp, sau đó mới biết được là cậu ấy đăng ký lớp học làm gốm hai tháng rồi tự tay làm cho tôi.

Dù sao thì cậu ấy đã dụng tâm như vậy, là một người bạn, tôi cũng muốn tặng cậu ấy món quà tương tự.

Bạn cùng phòng nhìn chằm chằm ngôi biệt thự bằng gốm rồi quay đầu nhìn tôi trả lời bằng giọng trầm thấp, Cái gì cũng được à?

Thấy cậu ấy như vậy, tôi dùng sức gật đầu, gật xong lại thấy hơi xấu hổ, nhìn cậu ấy chớp chớp mắt, xoa xoa cằm rồi nói,

"Nhưng mà đừng quá quý nha…"

Bạn cùng phòng cười khẽ, lắc đầu.

Tôi ngoác miệng cười, vặn thân mình ngồi thẳng chờ cậu ấy trả lời. Cậu ấy lại chậm chạp không chịu mở miệng, cừ nhìn tôi chăm chú.

Ban đầu tôi có thể đối diện với bạn cùng phòng nhưng dần dần cũng không chống đỡ được, đến cuối cùng càng không dám nhìn.

Bạn cùng phòng này của tôi, thực sự, ánh mắt kia mang theo lực sát thương rất có cảm giác khiến con người ta mặt đỏ tim đập.

Haiz, nếu mà tôi thiếu tự chủ một chút nữa thôi thì đã nhào lên chà đạp cậu ấy mất rồi.

May mắn, may mắn qua hai năm huấn luyện, tôi đã từ từ quen thuộc nên còn có thể chống đỡ được.

Ngày hôm đó đến cuối cùng bạn cùng phòng cũng không nói ra cậu ấy muốn cái gì, tôi tức giận đến nỗi bị đuổi ra khỏi phòng vệ sinh mà còn đập cửa, hận không thể vọt vào nắm lấy hoạ mi của cậu ấy xem cậu ấy có chịu nói hay không.

Cứ lần nữa mãi rồi cũng đến hôm nay – ngày sinh nhật của cậu ấy. Tôi không tặng quà bởi cảm thấy cái gì cũng không thể hiện hết được tâm ý nên dứt khoát kéo bạn cùng phòng ra ngoài, mời cậu ấy ăn cơm rồi đi xem phim.

Tuy bạn cùng phòng chẳng nói lời nào nhưng tôi biết hẳn là cậu ấy cũng hài lòng với sắp xếp của này, bởi vì lúc đưa ra lời đề nghị tôi thấy hình ảnh cậu ấy tươi cười trong gương – là nụ cười phát ra từ nội tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!